Nhiệt độ ở thành phố Lê dạo gần đây đã giảm xuống kha khá. Tuy ánh nắng ngoài cửa sổ trông vẫn chói chang, nhưng luồng gió lùa qua lớp cửa kính lại mang theo cái lạnh khiến người ta rùng mình.
Mỗi sáng trước khi ra khỏi nhà đi làm, Cảnh Tử Mặc đều mở cửa sổ thông gió cho ban công, bếp, nhà tắm và phòng ngủ của mình. Cả căn nhà sáng bừng lên, tràn đầy cảm giác thời gian tươi đẹp. Chỉ duy nhất phòng của Tô Khốn là ngoại lệ.
Suốt mấy ngày nay, phòng ngủ của cậu luôn giữ nguyên một trạng thái cửa sổ đóng kín, hai lớp rèm dày kéo chặt, ánh nắng vốn dĩ đã yếu hơn những ngày đỉnh điểm mùa hè, nay lại bị che kỹ đến mức chẳng còn bao nhiêu. Mỗi lần bước vào đó, Cảnh Tử Mặc đều cảm thấy âm u khó chịu. Căn phòng thiếu sáng triền miên như vậy, e là chỉ có loại người như Tô Khốn mới chịu đựng nổi.
“Như vậy dễ hoạt động hơn.” Trước sự nghi hoặc và cạn lời của Cảnh Tử Mặc, Tô Khốn chỉ trả lời đúng một câu như thế.
Khoé miệng Cảnh Tử Mặc co giật: “Mày là chuột chũi hả?”
Tiếc là người bị mỉa mai hoàn toàn không nhận ra gì, vẫn cứ hăng hái biến phòng ngủ của mình ngày càng giống ổ yêu quái.
Nằm lăn lộn trên giường suốt hai ba ngày trời, Tô Khốn đã ngủ đến chẳng còn ngủ nổi nữa, dạo gần đây tinh thần khá tươi tỉnh. Buổi sáng không cần chuông báo thức cũng có thể dậy sớm hơn Cảnh Tử Mặc, rồi ngáp ngắn ngáp dài đi rửa mặt, tiện thể làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257729/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.