Xe cứu thương hú còi inh ỏi, đang chạy đến gần, Tô Khốn cụp mắt nhìn cánh tay sưng vù như móng heo của mình, mắt cá chân chẳng khác nào cái bánh bao, rồi lại nhìn Trương Phúc Quyền bên cạnh với đầy những vết thương lớn nhỏ đang rỉ máu khắp mặt và người, không nhịn được mà thở dài: Hiếm có vụ tai nạn xe nào như thế này, không bị thương nặng, nhưng lại trông vô cùng thê thảm.
Nếu chẳng phải vì chủ xe ô tô cứng đầu chết đi được, thì cậu đã sớm để Cảnh Tử Mặc kéo mình về trạm y tế gần đó sơ cứu rồi về nhà nằm cuộn người nghỉ cho xong.
Ngay lúc Tô Khốn nhìn theo xe cứu thương đang dần giảm tốc độ, vừa bắt đầu suy nghĩ mông lung thì bỗng có một giọng nói nhẹ bẫng nương theo làn gió chui vào tai cậu.
“Con cáo già chết tiệt đó, lần nào cũng vứt việc cho ta, thật là…”
Giọng điệu quá quen thuộc khiến Tô Khốn rùng mình giữa cơn gió nóng: Má nó, lại là bà lão ấy nữa!
“Mày run cái gì?” Cảnh Tử Mặc bên cạnh thấy Tô Khốn tự nhiên rùng mình, không hiểu nên lên tiếng hỏi.
Không ngờ Tô Khốn như thể không nghe thấy gì, chẳng đáp một lời.
Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đang tập trung vào nơi phát ra giọng nói – là góc tối sau thân cây long não trong dải cây xanh.
Một lát sau, Tô Khốn thấy một cái bóng nhỏ gầy gò từ sau thân cây bước ra. Vẫn như những lần gặp trước, bà lão đó mặc một chiếc áo ngắn màu nâu sẫm, kiểu dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257727/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.