Hoàng hôn dần buông, vạn nhà lên đèn, khói giấy cuồn cuộn, tiếng người văng vẳng. Khung cảnh này thật dễ khơi gợi lên nỗi niềm tưởng niệm người đã khuất. Nhưng với Cố Diễm, sự tưởng niệm ấy mang lại cảm giác đau đớn nhiều hơn nặng lòng——
Ký ức hỗn loạn chồng chéo đan xen trong đầu y, những gương mặt thân thuộc từng sống trong phủ đệ rộng lớn, giây trước còn sinh động tràn đầy nhựa sống, giây sau đã hoá thành đầu lâu lăn lóc dưới ánh đao lạnh buốt, tóc tai rối bời, sắc mặt xám ngoét, máu tươi phun trào nóng hổi tanh nồng bắn đầy người, phủ đầy mắt, nỗi đau như bị dao cắt, như mọt ăn xương, mãi không thể buông xuống, trở thành cơn ác mộng dai dẳng ám ảnh y mỗi ngày.
Người ta thường nhớ nhà vào đêm rằm trung thu, còn y lại là vào ngày lễ Vu Lan, đối diện với tro tàn giấy vụn bay đầy trời, cùng hai bó tiền âm phủ mới được người ta đốt cho.
Lúc này, Tô Khốn vừa bước vào phòng liền trông thấy tiểu quỷ kia thu lại ánh nhìn mông lung hướng ra phía cửa sổ, nó lặng lẽ xoay mặt đi rồi bò vào chiếc quan tài của mình, một lần nữa tự giam mình trong không gian nhỏ hẹp ấy.
“Sao nó lại thích cái quan tài rách này thế nhỉ…” Tô Khốn lẩm bẩm một tiếng, hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Dưới lầu vẫn còn lác đác người tan ca về nhà cầm giấy vàng ra sân đốt, ánh lửa lúc sáng lúc tối, không biết bao giờ mới tắt.
Cậu chẳng biết người thân mà tiểu quỷ nói đến gồm những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257718/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.