Thực ra trời vẫn chưa hoàn toàn tối hẳn, nhưng con hẻm này có lẽ do lúc xây dựng không tính toán kỹ, ánh sáng ở đây lúc nào cũng tối hơn những nơi khác.
Tô Khốn nắm chặt điện thoại trong tay, nhìn con hẻm chưa đến ba mươi mét trước mặt, nuốt khan một ngụm nước bọt. Vì đường không dài, nên cả con đường chỉ có duy nhất một ngọn đèn đường màu vàng úa đặt ở cuối hẻm, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ do bị lũ bướm đêm đập cánh làm nhiễu. Nhìn vào cảm giác như có một người vô hình nào đó cầm một chiếc đèn lồng giấy đứng chờ ở phía đối diện, thà rằng tối om không có đèn còn đỡ đáng sợ hơn.
Cậu quay đầu nhìn con đường lớn phía sau, người qua kẻ lại thưa thớt, nhưng ít ra vẫn có tiếng nói tiếng cười, nhờ đó khiến cậu thấy vững dạ phần nào.
Hít sâu một hơi, Tô Khốn bên trong căng thẳng nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh bên ngoài, cậu nhấc chân đi vào hẻm, nhịp bước không nhanh cũng không chậm, đây là kinh nghiệm đúc kết sau nhiều năm “hành nghề đi đêm” của cậu; Càng bước loạn thì càng dễ để lộ mình đang sợ, chạy thì còn tệ hơn, tiếng chân vọng lên cứ như có nhóm người đang đuổi theo sau lưng vậy. Ngược lại, nếu bước đều và ổn định, cảm giác sợ hãi sẽ giảm đi rõ rệt. Kinh nghiệm bao năm qua còn giúp Tô Khốn ngộ ra được một điều: Càng tỏ ra bình tĩnh, xác suất “gặp hàng” sẽ càng thấp.
Để tránh cảm giác trống trải tứ phía, cậu cố ý đi sát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257703/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.