Sáng hôm sau, Tô Khốn bò dậy từ sàn nhà trong phòng Cảnh Tử Mặc với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Cậu nheo mắt nhìn rèm cửa đang mở toang, ánh nắng gay gắt xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào chỗ sàn nhà nơi cậu đang ngủ, chói đến mức hận không thể loá mù mắt người ta.
Bước qua mấy quyển tiểu thuyết giải trí vứt lung tung trên sàn, Tô Khốn ngáp dài một tiếng, lê lết thân thể như bị nghiền nát, lảo đảo đi ra khỏi phòng. Cậu uể oải cởi bỏ chiếc áo thun ướt sũng mồ hôi, ai oán càu nhàu Cảnh Tử Mặc đang ôm laptop ngồi trong phòng khách: “Thật sự biết ơn mày lắm, sớm tinh mơ đã để tao được phơi nắng khử trùng, nếu lúc mày đi ngủ mà chịu kéo rèm cửa lại, nhiệt độ trong phòng chúng ta có khi giảm được năm độ.” Tô Khốn xoè bàn tay, vung vẩy trước mặt Cảnh Tử Mặc.
Cảnh Tử Mặc đang đeo cặp kính cận không dày lắm, ngồi ngay ngắn trên sofa, mười ngón tay thoăn thoắt gõ bàn phím lách tách, không ngẩng đầu đáp: “Cùng lắm chỉ khác nhau giữa rán và luộc thôi, đằng nào cũng chín cả, ông cụ non như mày còn kén kiểu nấu làm gì?”
Tô Khốn cầm chiếc áo thun đầy mồ hôi liếc xéo Cảnh Tử Mặc một cái, thầm nghĩ: Thằng này lúc giả vờ tri thức trông cũng ra gì phết, ra ngoài lừa tình mấy em gái chắc chắn lừa phát nào trúng phát đó…
Điều kiện tiên quyết là nó đừng có mở miệng nói chuyện!
“Cạch” một tiếng, Cảnh Tử Mặc gõ xong phím cuối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257700/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.