“Hai con mắt sáng quắc trên mặt mày dùng để trưng à?!” Tô Khốn nói xong một câu, lại vì kích động mà ho khan hai tiếng, vừa rồi bị bóp cổ quá tàn nhẫn, giờ đây trong cổ họng nóng rát đau đớn, giọng nói cũng khàn đi.
“Chính vì không phải vậy, nên tao mới có vinh hạnh được chứng kiến bộ dạng phóng túng quá độ của mày…” Cảnh Tử Mặc ngáp dài, lại gãi gãi mớ tóc nhỏ dựng đứng sau gáy, đôi mắt ngái ngủ, dường như vẫn chưa tỉnh hẳn. Hắn chỉ kịp liếc sơ qua tình hình trong phòng một cái, liền theo thói quen kiếm chuyện châm chọc Tô Khốn.
“Ông đây có chỗ nào khiến mi liên tưởng đến chuyện đó hả?” Tô Khốn cuối cùng cũng có thể bình tĩnh lại, cậu thở hắt ra một hơi, chống giường ngồi dậy, mảnh ngọc theo động tác trượt lại vào trong cổ áo.
Cảnh Tử Mặc duỗi ngón tay, chỉ vào tấm chăn mỏng lộn xộn che giữa đùi và bụng dưới của Tô Khốn, rồi lại chỉ vào vùng ngực và cổ vẫn còn ửng đỏ của cậu, nói: “Chỗ nào cũng — cổ mày bị làm sao vậy?”
Tô Khốn theo ánh mắt của Cảnh Tử Mặc sờ sờ cổ mình, mới vừa chạm vào làn da bên ngoài, trong yết hầu đã truyền đến cảm giác đau đớn ngứa ran, khiến cậu không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, sau đó lại ho khan một hồi.
Làn da của cậu rất trắng, mặc dù ho khan không ngừng khiến cả vùng cổ đỏ bừng, nhưng vết bầm tím do bị bóp cổ vẫn hiện ra rõ ràng có chút ghê người.
“Đừng nói với tao là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257698/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.