Ngày đầu tiên Bắc Tư Ninh đi, Văn Tranh không biết có nên xin nghỉ ở nhà chờ hắn hay không.
Viên yêu đan kia bị Bắc Tư Ninh dùng phép thuật nhét vào con chip trên cổ anh, chỉ có thể thấy một chút ánh sáng mờ ảo của nó.
Bắc Tư Ninh nói với anh, yêu đan không thể rời cơ thể quá ba ngày nhưng muốn tìm được thế giới của cũ hắn trong vết nứt không gian, còn phải xuyên qua màn chắn thế giới, phải mất một khoảngi thời gian.
“Ta sẽ cố gắng quay về trong hai ngày.”
Văn Tranh muốn cản hắn nhưng lại không nói gì, anh đứng đó im lặng nhìn hắn dần biến mất trong luồng không khí vặn vẹo, cuối cùng biến thành một gợn sóng.
Sau khi nhìn chằm chằm không khí một hồi, anh đứng dậy đi tắm, hứng thú nấu bữa sáng cũng mất sạch, quyết định ra tiệm ăn mua đại gì đó.
Chương trình học ở trường rất căng thẳng, nếu Bắc Tư Ninh nói hai ngày sau mới về, so với ở nhà mong ngóng thì lên trường đi học cho rồi.
Học đến 12 giờ, Văn Tranh nghe giảng rất nghiêm túc nên đến trưa mới phát hiện hai cái bánh bao mua ban sáng vẫn còn nguyên, đói đến mức bụng dán vào lưng.
Bánh bao lạnh rồi nên hơi ngấy dầu, nếu mèo tinh ở đây thể nào cũng chê. Anh nghĩ một hồi, sau đó hai ba ngụm ăn hết hai cái bánh bao.
Kiểu cách. Anh khinh bỉ trong lòng.
Hai cái bánh bao không thể lấp đầy bụng đói, Văn Tranh định tấp vào một cửa hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895020/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.