Nhược Phong ôm chiếc hộp vào lòng, vội vàng chạy khỏi thiên điện.
Đệ tử phái Lục Hợp cùng nhau nép vào hai bên đường, ai cũng kinh ngạc nhìn con trai chưởng môn đang chạy như điên. Cậu ta bị gì vậy? Điên rồi sao?
Nhược Phong không quan tâm suy nghĩ của người khác, cậu vội vàng chạy về phía động phủ của chưởng môn, đứng ngoài cấm chế hô lớn: “Chưởng môn! Yêu vương không chết, huynh ấy chưa chết!”
Chưởng môn đang lục tung mấy món pháp bảo hộ thân mình tàng trữ được mấy năm nay, nghe vậy thì sửng sốt, sau đó cảm thấy ớn lạnh.
Ông phất ống tay áo, nháy mắt đã xuất hiện ngoài cửa động phủ, quát lớn: “Con nói cái gì!?”
Nhược Phong hưng phấn: “Huynh ấy không chết, là thật! Con vừa với cảm nhận được dao động trên đá đồng sinh của huynh ấy, chắc chắn huynh ấy đã kết nối với viên đá này ở đâu đó… chưởng môn không vui?”
“Vui quỷ gì!”
Chưởng môn phái Lục Hợp tát cậu một cái thật mạnh, Nhược Phong bụm mặt, khó tin nhìn phụ thân của mình.
“…. Phụ thân.” Mặt cậu tối om: “Sao lại đánh con?”
“Tại sao đánh mày!?” Ánh mắt hung ác nham hiểm của chưởng môn phái Lục Hợp khiến ông lạnh lùng hơn bao giờ hết, thêm vào đó là lửa giận đang cháy ngày càng cao.
Ông tức giận nói: “Yêu vương chết rồi mà chúng ta còn gian nan ứng phó như thế này, nếu Yêu vương chưa chết thì chúng ta làm sao?! Chẳng khác gì phái Lục Hợp bị diệt trong chớp mắt!”
Thật ra câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895017/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.