Bắc Cực rất lạnh, nếu con người yếu ớt không có các thiết bị công nghệ cao để giữ ấm thì khó lòng di chuyển được ở nơi đây.
Dù vậy, mọi người vẫn phải kiểm tra các thiết bị phòng vệ xem có trục trặc hỏng hóc gì không, cố gắng tránh tai nạn bất ngờ càng xa càng tốt.
Lúc Bắc Tư Ninh đến bộ chỉ huy, mấy nhân viên nghiên cứu đóng quân ở đây vẫn còn phản kháng rất mãnh liệt.
“Đừng nói chỉ huy có vấn đề nha?” Một giám sát viên cứng nhắc bất mãn cầm ly dùng một lần định rót nước cho cấp cao trước khi buổi họp bắt đầu. Mặc dù tổ trưởng không vừa lòng lắm, nhưng vẫn biết ý hơn gã nên bảo gã đừng nói bậy bạ.
“Nếu là quyết định của bên trên, vậy chúng ta đừng ý kiến hay bàn luận về nó nữa.” Hắn cẩn thận nói: “Biết đâu thật sự có dị năng gì đó có thể giải quyết nguy cơ?”
Câu này có vẻ giống tán thành nhưng trong mắt các nhân viên thường trú tại trạm quan sát Bắc Cực lại thành châm biếm.
Nếu dễ như vậy thì còn cần bọn họ cống hiến hết mình à?
Cũng tại lúc này, bọn họ gặp được Bắc Tư Ninh đang khiêm tốn đi cuối đội ngũ.
“Ngài Lưu, mọi người, chào mừng chào mừng.” Sau vài giây ngẩn ra ngắn ngủi, tổ trưởng nhanh chóng đón mọi người đến phòng nghỉ.
Bên ngoài quá lạnh, mặc dù cơ thể “hội người cao tuổi” còn cường tráng lắm, nhưng tuổi cũng đã cao, cũng phải mặc quần áo bảo vệ cẩn thận, chỉ có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1895004/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.