Bắc Tư Ninh sống được rất lâu.
Yêu tộc được trời ưu ái, bọn họ không bao giờ phải buồn rầu tuổi thọ sắp hết vì tuổi thọ đã dài ngay từ khi ra đời. Mèo Tư Mệnh càng đặc biệt hơn nữa, nếu không phải mấy trưởng bối chết trong trận tranh đấu kia thì chắc bây giờ vẫn còn đang liếm lông, đùa giỡn ăn uống vui vẻ.
Bởi thế nên bình thường họ rất ít khi nào nghĩ đến mấy chuyện sau khi mình chết đi.
Thật ra Bắc Tư Ninh đã từng nghĩ đến rồi, trước khi hắn tự bạo yêu đan thì đã nghĩ đến nó.
Trong lòng hắn khi đấy chỉ có tức giận, đôi mắt bị thù hận che đi, trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất đó là phải trả thù bằng mọi giá – tính mạng của hắn lúc đó cũng không còn quan trọng.
Bản tính của mèo là hưởng lạc, hắn có thể dễ dàng vứt bỏ thứ làm mình đau khổ. Bao gồm cả sinh mạng.
Bắc Tư Ninh rất bất ngờ với may mắn của bản thân, hắn không bao giờ nghĩ mình tự bạo yêu đan rồi mà vẫn có thể tỉnh lại, nhưng có thể tỉnh lại không có nghĩa là hắn vui. Hắn không muốn tỉnh lại, không muốn nhìn thấy mấy gương mặt xấu xí đó nữa, ngay cả đồ ăn cũng không làm hắn có chút hứng thú nào…
Trạng thái khi đó của hắn cũng không khác với đã chết bao nhiêu.
Nếu không phải ban đầu Văn Tranh khơi gợi hứng thú của hắn thì hắn đã không lựa chọn sống tiếp.
Mà hiện tại, hắn đã không còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894999/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.