Sao anh ở đây?” Thiếu chút nữa Văn Tranh đã không biết phải nói gì rồi.
“….” Bắc Tư Ninh bị hỏi cho ngơ người, nghĩ: Không phải ngươi dụ ta đến hả! Ta đến rồi thì hỏi tại sao ta đến!
Thật ra ý của Văn Tranh là hỏi tại sao hắn lại ở trong căn tin, đã thế còn mặc tạp dề, nhưng hậu quả của việc ông nói gà bà nói vịt là Bắc Tư Ninh tức tối quăng kẹp gỗ để gắp bánh bao, tức giận bỏ đi.
Văn Tranh còn chưa kịp nói gì, một dì cười tươi như hoa đã vội cầm xẻng chạy đến: “Ôi lại đây lại đây, mấy đứa muốn ăn bánh bao hả? Muốn mấy cái đây? Thằng bé nãy mới đến thôi, không hiểu chuyện lắm, nể mặt thằng bé đẹp nên bỏ qua cho nó nha mấy đứa!”
Văn Tranh: “….”
Trần Tiểu Thần thấy anh Tranh chững chạc của mình nhét xấp giấy trong tay vào lòng nó, sau đó dùng tốc độ thi đánh giá thể chất vọt ra sau bếp, nhanh như một cơn gió vậy.
Mấy người vẫn đang quan sát giáo quan của mình: “….”
Người bên cạnh Từ Khiêm đơ người: “Đù má? Đó là giáo quan Văn? Sao anh ta chạy nhanh khiếp thế?”
Miếng thịt heo xào trên đũa Từ Khiêm rớt xuống bàn: “Hả? À…”
Văn Tranh biết từng ngõ ngách trong căn cứ nên nhanh chóng bắt được Bắc Tư Ninh đang úp mặt vào tủ bột sau bếp.
Văn Tranh thở gấp một hồi mới có thể bình tĩnh nói chuyện: “Đến hồi nào? Sao lại đến đây? Ăn trưa chưa?”
Bắc Tư Ninh không nhúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894996/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.