Chiến tranh lạnh tăng cấp.
Văn Tranh lại online chờ Bắc Tư Ninh trong game hai tiếng trước khi ăn tối, sau đó đen mặt làm thịt viên cho Đại Hắc, kết quả mèo chỉ ăn có phân nửa.
Văn Tranh hiểu hành động này của mèo là đang phản kháng nên quyết định đổ sạch mớ còn dư.
Đại Hắc đau đầu vẫy đuôi đi mở tivi không thèm quan tâm nhân loại nữa, Văn Tranh thở dài, thay đồ ra khỏi nhà.
Trước khi đi, Văn Tranh nói: “Tao đến chỗ của Bách Sương, mày ở nhà.” Nói xong còn bồi thêm: “Bắc Tư Ninh là thằng ngu.”
“Gào!?” Đại Hắc trợn tròn mắt, nổi điên, nhưng cánh cửa đóng sập vô tình khiến nó có tức sôi máu não cũng không làm gì được.
Văn Tranh cần phát tiết một chút, thuận tiện đi đập Bách Sương luôn.
Quân sư đầu chó thề son sắt rằng người đẹp thích anh, bảo anh yên tâm tỏ tình đi. Kết quả anh vừa tỏ tình xong thì người đẹp cũng bay biến.
Ngoại trừ chửi Bắc Tư Ninh ngu trước mặt mèo ra thì anh chẳng thể làm gì khác được, chỉ có Bách Sương mới có thể chịu được lửa giận của anh.
Sàn đấu ngầm hôm nay có khá nhiều người.
Bách Sương vẫn vậy, lười biếng nằm trên sofa, chân dài gác lên tay vịn, trông thoải mái lắm.
Văn Tranh bước vài bước, đứng đối diện hắn, giơ chân đẩy bàn trà nhỏ lên đụng vào ghế sofa của Bách Sương, chặn đường lui của hắn ta.
Bách Sương: “…”
“Không vui hả?” Bách Sương ngọ nguậy như con giun, nhảy qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894986/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.