Thứ bảy, Văn Tranh và Bắc Tư Ninh đứng trước toà nhà giải trí tổng hợp lớn nhất Dung Thành.
Bắc Tư Ninh mặc bộ quần áo Văn Tranh mua, áo sơ mi sọc xanh lam phối với áo vest, ghi lê và quần tây lam đậm, tóc được buộc bằng dây buộc tóc cùng màu, bên hông còn đeo đồng hồ bỏ túi. Phối với gương mặt sắc bén, hệt như một quý tộc phương Tây thời xưa.
Hên là bình thường tòa nhà này thường được rất nhiều người có danh tiếng ghé thăm, cho nên muốn vào trong thì phải quẹt thẻ, nếu không nơi này sẽ hỗn loạn mất.
“Bộ đồ này đẹp lắm.” Văn Tranh khen: “Anh tự buộc tóc à?”
Bắc Tư Ninh kiêu ngạo: “Đương nhiên, tự ta làm hết.”
“Rất giỏi.” Văn Tranh khen cứ như đang khen con nít, nhưng Bắc Tư Ninh không thấy sai sai chỗ nào, vui vẻ vào trong với anh.
Giáo sư Hạ Nhã Thu mời cả hai lên thẳng phòng thu âm, nói mình đang thu âm một album về nhạc cụ truyền thống, cần đến sự trợ giúp của Bắc Tư Ninh. Loại công việc này hiển nhiên có kinh phí, sẽ trả công đàng hoàng cho hắn, sau khi nghe giáo sư nhẹ nhàng giải thích xong, Bắc Tư Ninh gật đầu đồng ý.
“Tiền chuyển cho cậu ta là được.” Hắn bày tỏ mình không có tài khoản.
Giáo sư Hạ choáng váng: “Cậu là…… người đại diện của ngài Bắc?”
Khóe miệng Văn Tranh giật giật: “Đúng vậy.”
Giáo sư Hạ không rõ thế sự hài lòng gật đầu, khen người đại diện rất bảnh bao, xong cũng không hỏi thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894977/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.