Ngày thứ năm sau khi về nhà, nếu không phải cô Thôi Điềm Điềm trong nhóm tâm lí gọi cho Văn Tranh, thiếu chút nữa anh đã quên mất chuyện này rồi.
Anh đeo khăn quàng rời khỏi nhà, ghé mua đồ ăn rồi mới đến lớp.
Anh vốn không định đến nhưng Thôi Điềm Điềm kiên nhẫn thuyết phục rồi lại hỏi han sao gần đây vắng mặt nhiều, còn nói lâu rồi không gặp nên nhớ anh, Văn Tranh nghĩ không thì đến một chuyến, thuận tiện nói luôn, lớp học kết thúc thì sẽ không đến nữa.
Chắc sư phụ không dây dưa vấn đề này với anh nữa.
Cũng là phòng học cũ nát đó, trên cửa treo tấm bảng Đội hỗ trợ sức khỏe tâm lý Dung thành.
Trong thời gian Văn Tranh không đến, cái bảng đã bay mất một góc, vấn đề khó hiểu là làm sao nó có thể bay mất một góc.
Vừa đúng giờ các bác gái đã đến đông đủ, đang tụ lại líu ríu thảo luận chuyện nhà chuyện cửa một tuần qua.
Văn Tranh cái nghe cái không, vô tình liếc mắt qua góc phòng thì thấy một người rất nổi bật ngồi trong góc.
Sở dĩ bảo cậu ta nổi bật, bởi vì đây là một anh chàng trẻ tuổi.
Trong hai tuần anh vắng mặt cái lớp này lại xuất hiện chàng trai trẻ tuổi thứ hai!?
Văn Tranh bất ngờ mở to mắt, nhìn thêm mấy lần, người rụt rè trong góc cũng ngẩng đầu lên.
……. trông quen thật.
“Tiểu Văn!” Bác gái A nhiệt tình ôm anh, vỗ vai nói: “Đây là tiểu Dư, mới đến hôm nay! Nãy cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894975/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.