Viết xong, anh xếp chồng mấy tờ đơn mình đã điền lại lên nhau rồi nhét thẳng vào một tệp hồ sơ, sẽ có bộ phận chuyên môn hoàn thành nốt nó.
Đa số mọi người vẫn đang viết thoăn thoắt, đường thẳng trên màn hình vẫn đang lởn vởn quanh con số 75.
Lần này tập hợp quá gấp, thậm chí còn không kịp khôi phục huấn luyện, thật ra Văn Tranh có cảm giác không ổn lắm. Nhưng cho dù có cũng không làm được gì, đâu thể lý lẽ với không gian con. Hơn nữa không sớm thì muộn ngày này chắc chắn phải đến.
Chẳng qua anh tiếc, tiếc mình không thấy được cảnh Bắc Tư Ninh đánh đàn.
Một tay Văn Tranh chống má, tay còn lại lôi tờ giấy viết thư khác lật ra mặt sau, bắt đầu viết mật mã thứ hai.
fwao, rqaw, jtts, d□□m, qdqg, kqmv, rrwa.
Ngọc Thụy: Ô vuông này là bản raw nha, tui không biết tại sao lại vậy luôn.
Gợi ý là câu thơ kia, pinyin là: wangyuncangaoniao, linyuanxianyouyu.
Một nhóm bốn ký tự tiếng Anh cũng không nhất định đều phải có nghĩa, nhiều khi là vì để mật mã dễ nhìn hơn, phòng ngừa đếm sai chữ cái.
Trong tay không có tài liệu tham khảo, không có sách mật mã, không có game giải đố có thể gợi linh cảm, Văn Tranh chỉ có thể nhìn chằm chằm, tiện tay ghép lung tung, điển hình của lụi đại.
Nhưng anh không may mắn như Đặng Phác Ngọc, hiển nhiên không lụi được bất kì manh mối gì.
Đáng tiếc.
Lúc anh đang tiếp tục ghép ngẫu nhiên thì sảnh bỗng vang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894972/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.