“Ta giỏi đàn hơn.” Bắc Tư Ninh và Văn Tranh đi xuyên qua đám đông, mèo khen mèo dài đuôi nói: “Mặc dù vẽ tranh hay viết chữ cũng giỏi, nhưng đàn là giỏi nhất.”
Văn Tranh bó tay: “Anh nói tám lần rồi, hôm qua cũng đã tra nát trên mạng, cửa hàng nhạc cụ không bán đàn cổ. Anh đàn được đàn tranh không?”
“Không thể.” Bắc Tư Ninh bực mình “Đàn tranh và đàn cổ có thể giống nhau à?”
Hai người bước vào trung tâm thương mại, quen đường lên tầng hai, Văn Tranh cởi khăn quàng xuống.
“Vậy hết cách, đợi lát nữa dắt anh đi chọn giấy bút với mực, mua cho anh loại đắt nhất.”
“Hừm.” Bắc Tư Ninh hơi hài lòng, nghĩ một chốc đành đồng ý, còn nói thêm: “Quần áo cửa hàng này cũng chỉ trung bình……”
Văn Tranh vừa đẩy cửa cửa hàng nhà người ta, anh vội dùng mắt bảo hắn đừng nói bậy bạ, Bắc Tư Ninh chỉ đành ngoan ngoãn im miệng, vào trong với anh, quan sát cửa hàng nhỏ mới đến cách đây một hôm.
“?” Hai người đồng thời ngạc nhiên, chuyện gì đây, đi nhầm à? Sao khác hoàn toàn lần trước vậy?
Chuông cửa vang lên, nhân viên trong cửa hàng hình như đang bận bịu gì đó, lúc này mới vội vàng đi ra, luôn miệng xin lỗi: “Xin lỗi ạ, xin hỏi muốn xem…….a!”
Nữ nhân viên buộc tóc đuôi ngựa hét lên.
Văn Tranh và Bắc Tư Ninh hết hồn, cả hai đều lùi về sau một bước.
“A a a ——-” Nữ nhân viên như muốn nhét hai tay vào miệng, thất hồn lạc phách đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894970/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.