Hôm sau, mới sáng sớm Văn Tranh đã biến mất.
Khách sạn vẫn theo quy tắc cũ, cung cấp buffet sáng. Không biết hôm qua Đặng Phác Ngọc hút yêu khí chỗ nào, hào hứng đập cửa phòng Bắc Tư Ninh và Văn Tranh.
Đùng đùng đùng, đùng đùng đùng “Anh Tranh! Anh Ninh! Buổi sáng vui vẻ! Chim dậy sớm mới có sâu ăn, mèo dậy trễ sẽ đói á —-”
Bắc Tư Ninh đen mặt mở cửa, Đặng Phác Ngọc hả một tiếng, ngây người hỏi: “Anh Tranh của em đâu?”
“Tại sao lại là của ngươi?” Bắc Tư Ninh rút được điểm chính trong câu hỏi của Đặng Phác Ngọc, khiến cậu ngu người.
Đúng vậy, sao lại là của cậu?
Cậu mê mang một hồi, sau đó lại hoa mắt, sao anh Ninh thay đồ nhanh vậy? Sao cậu không cảm thấy hắn vào trong?
“Anh Ninh đẹp trai quá chừng!” Đặng Phác Ngọc nịnh bợ người đẹp như thường lệ, nịnh xong mới nghĩ đến chuyện khác quan trọng hơn: “Của em…..à không, không phải của em, anh Tranh đâu rồi?”
“Sáng nay anh ta có việc, anh ta cũng báo với người đại diện của mình rồi.”
“Hả?” Đặng Phác Ngọc sửng sốt: “Ảnh có việc gì, sao em không biết?”
“………” Bắc Tư Ninh nổi nóng: “Tại sao ngươi phải biết!?”
Đặng Phác Ngọc dành ra năm phút cuộc đời giải thích muốn khô cổ họng mới làm lửa giận không biết đâu ra của Đại Vương lắng xuống. Cậu do dự hỏi: “Hôm qua em bàn chiến lược với Bách Sương, hôm nay anh theo tụi em được không?”
Bắc Tư Ninh ngồi vào bàn ăn, lạnh giọng: “Ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894965/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.