Ngồi trên thảm dã ngoại, Văn Tranh tay cầm nắm cơm, đực mặt ra đấy.
Anh đang chờ Đại Hắc quay lại.
Đặng Phác Ngọc đang nói chuyện hết sức sôi nổi với chị Wendy mới quen của cậu ta, từ chuỗi nhà hàng hót xình xịch đến các nhãn hàng thời gian có giá cả phải chăng nhất, Văn Tranh nghe mà cứ như vịt nghe sấm. Lát sau, Groza quay lại, trong miệng là chiếc dép hồng không biết đào từ trong xó xỉnh nào ra. Văn Tranh nhìn đằng sau nó, không thấy bóng dáng của Đại Hắc đâu.
Văn Tranh đứng lên, xác nhận mèo không có ở gần đấy, bèn vội vàng chào hai người còn lại, sau đó bỏ đi trong tiếng gọi của Wendy.
Tim anh đập ngày càng nhanh, thất vọng và không cam tâm trào lên như thủy triều vỗ vào bờ hết lần này đến lần khác.
Sao không quay lại?
Nếu như rời đi, vậy phải nói cho anh biết. Không phải bọn họ đã giao hẹn như thế ngay từ đầu à?
Không nhẽ Đại Hắc không hiểu?
Nếu như số phần trăm cực nhỏ kia là thật, Đại Hắc là một chú mèo hoang thông minh, chắc chắn nó sẽ không bao giờ quay lại nữa nếu được thả về núi rừng.
Văn Tranh leo lên một con dốc, hổn hển dừng bước.
Vô ích thôi, đừng tìm nữa.
Khi anh quyết định mang mèo đến đây, kết quả này đã nằm trong danh sách những kết quả có thể xảy ra rồi. Thay vì nói không chấp nhận được, không bằng nói, là đánh cược thất bại.
Văn Tranh nghĩ, có lẽ đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1894959/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.