Đại Vương bị nghèo từ vựng, vốn tức đến tóc dựng đứng hết cả lên, lại không nghĩ ra câu nào để phản bác, vừa nói một câu đã bị Thành Mỹ đốp về ngay, tức càng thêm tức.
Thành Mỹ đắc ý liếc hắn ta, vội vàng bỏ chạy trước khi ăn đập, vứt Đại Vương lại tức một mình.
Văn Tranh nhàm chán lên khán đài, ngồi trên hàng đầu tiên, sau lưng một vị phóng viên múa mic.
Xuyên qua anh ta, Văn Tranh thấy Đại Vương nói thì thầm to nhỏ gì đó với cô loli kia ở xa xa, vừa nói xong Đại Vương đã bị chọc tức đến mức xù lông mèo, bỗng nhiên muốn cười.
Rốt cuộc quan hệ của Đại Vương và Đại Hắc là gì? Động vật thành tinh thật sự có tồn tại à?
Hai ngày trước trên đường về nhà sau khi tan làm, anh có đi ngang qua công viên, nhìn thấy một cái cây trông khá giống phượng tím, do dự một hồi bèn đứng trước thân nó, chào nó một cái. Hai phút sau, những gì anh nhận được là tiếng gió thổi sàn sạt, và tiếng hỏi thăm dịu dàng của một cụ ông đang chạy bộ.
"Nhóc à, nếu áp lực lớn quá thì đến bệnh viện đi......Ông nghe nói Dung thành của chúng ta có một nhóm hỗ trợ tâm lý đấy, miễn phí....."
Văn Tranh giả vờ bình tĩnh nói mình chỉ đang tập luyện, sau đó cứng người về nhà.
Anh có vô vàn cách để chứng minh suy nghĩ của mình, ví dụ nhốt Đại Hắc vào lồng sách, sau đó lên mạng xem Đại Vương có đồng thời tồn tại hay không, hoặc là lấy cái kính 3D bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073888/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.