Về vị anh rể họ này của Kim Phồn Vinh, Văn Tranh đã có ấn tượng khá sâu về hắn ta kể từ lần đầu tiên Kim Phồn Vinh ba hoa chích choè trong văn phòng.
Ba mẹ anh chưa bao giờ nhắc đến ông bà anh, sau khi hy sinh lại nhờ sư phụ nuôi anh, cho nên khái niệm của Văn Tranh về hai chữ "họ hàng" phải nói là không có bao nhiêu, càng không biết anh rể họ bình thường có tặng quà gặp mặt là một căn nhà hay không.
Nơi hẹn gặp khá xa hoa, mấy đồng nghiệp đã lén thảo luận mấy việc cần chú ý trong nhóm chat, ví dụ như tốt nhất nên mặc mấy bộ đồ nghiêm túc.
Văn Tranh lục tủ quần áo, lôi ra một bộ vest màu đen. Tuy quá trang trọng, nhưng là đồ may riêng, ôm chặt đôi chân dài của anh, khiến anh trông trưởng thành hơn rất nhiều.
Người trong gương có một khuôn mặt điển trai. Sống mũi vừa cao vừa thẳng, lông mày đẹp đẽ, không quá thô, nhưng cũng không gọn quá lại trông như con gái.
Không biết tay áo xắn lên dính bụi hồi nào, Văn Tranh bèn vào nhà vệ sinh lấy khăn tắm lau, nhưng lau hoài không sạch, bèn đi ra, lúc đi ngang qua nhà bếp còn muốn bước vào, xong bỗng sực nhớ Đại Hắc không còn nữa.
Thói quen là một thứ gì đó rất đáng sợ, sau khi thói quen được hình thành, muốn bỏ là cả một quá trình đau đớn.
Hôm nay anh cũng gọi điện thoại cho Cục Cảnh Sát, đối phương lại dùng giọng điện xin lỗi trả lời anh, hy vọng của Văn Tranh càng ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073882/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.