"Bạn gì?" Đặng Phác Ngọc mờ mịt: "Anh nói cái gì thế?"
Văn Tranh nhìn cậu ta, nói mơ hồ: "Cậu không phải bạn của tôi à?"
"Hả?" Đặng Phác Ngọc phát khùng: "Cái gì cái gì, em không làm bạn của anh đâu, anh là ba ruột của em –" Cậu ta vừa nói ba láp ba xàm vừa mở khung bình luận của mình ra, sau khi mặt hết xanh rồi trắng, muốn nói lại thôi, cuối cùng hiên ngang lẫm liệt vỗ ngực "Đúng rồi! Em là bạn của anh!"
Văn Tranh: "...."
Đại Vương chả hiểu mô tê chi sất: "Cái gì?"
Sơn Vũ Dục La lúng túng nói: "Không có gì, chúng ta đọc nhật ký tiếp thôi."
Mọi người ngừng nghĩ lung tung, dời sự chú ý của mình về phó bản.
Tuy khi nãy hồn Văn Tranh treo ngược cành cây, nhưng vẫn có nghe mấy từ quan trọng: "Sau khi mẹ nuôi chết, nam chính gặp được một cô gái rất giống mẹ nuôi mình, cuối cùng rơi vào lưới tình với cô ấy, sau đó kết hôn."
"Đúng vậy, bọn họ kết hôn." Sơn Vũ Dục La lặp lại: "Sau khi kết hôn xong thì sống ở đây, bởi có nhắc đến năm mới, rồi ngày kỷ niệm linh tinh các thứ...nếu dựa theo logic bình thường, vậy cũng ít nhất là mười năm trôi qua rồi."
Đặng Phác Ngọc nghiêm trọng lôi một tờ giấy ở góc vào chính giữa bàn: "Sau đó vợ anh ta chết."
Mọi người: "...."
Cuối cùng mọi người cũng có thể hiểu sơ sơ nội dung của cái phó bản này rồi.
Đặng Phác Ngọc cười ha ha: "Tai nạn xe cộ không thấy xác, lần này lại là đi cắm trại nhưng cháy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073880/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.