Mọi người cười sảng, rất nhanh đã đặt cho Đại Vương cái biệt danh nữa.
-Vương Lắc Lư, đáng yêu quá đi.
-Nhìn thấy xích đu, há có ai có thể kiềm lòng không rung động? Tôi ủng hộ Vương Lắc Lư! Cũng không biết đôi chân của con người mét chín kia chơi thế nào.
-Đù mé, Z đại bước lên rồi.
-Má ơi, hết Vương Lắc Lư, đến Trương Lắc Lư hả.
-Trương gì!? Đừng gọi bậy!
Sau khi nháo xong, mọi người trơ mắt nhìn Đại Vương còn chưa động đậy, Văn Tranh đã ngồi xuống xích đu.
Dù sao cũng là đồ chơi cho con nít, đôi chân dài ngoằng không có chỗ để, đành phải cố lên, gót chân đặt ghế ngồi.
"Đẩy hộ tôi." Văn Tranh ngửa đầu nhìn ra sau, nói: "Đẩy á."
Bắc Tư Ninh chợt thất thần.
Từ góc này, hắn có thể thấy hàng lông mi vừa mảnh vừa dài của Văn Tranh, cổ áo dựng cao, rồi hắn lại dời mắt từ cổ áo đến xương quai xanh. Sợi dây chuyền màu bạc đáp trên ngực, không khi nào không nhắc nhở hắn, người đàn ông lạ lẫm này, chính là thanh niên tuấn tú đã cứu hắn.
Lúc hắn mờ mịt vì bước vào ảo cảnh, người gọi hắn lên xe cũng là anh; người không kiên nhẫn chửi người khác cũng là anh; người bảo hắn cút cũng là anh; người vài phút sau khi bảo hắn cút cứu hắn cũng là anh.
Dạy hắn lái moto, cho hắn ăn "Chocolate", dùng vũ khí không biết tên hạ gục hắn, chắn trước mặt hắn khi gặp nguy hiểm, tất cả đều là anh.
Rõ ràng không có tình cảm gì mấy với mọi thứ trong ảo cảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073877/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.