"Cậu không sao chứ?" Văn Tranh nhíu mày, vỗ vỗ cổ Đại Hắc, bảo nó ngồi xổm xuống, hỏi nhóc tóc vàng: "Cậu mở cửa hàng thú cưng, mà sợ mèo?"
Nhóc tóc vàng gào thét điên cuồng trong lòng: Tôi không có sợ mèo! Tôi sợ cái này! Cái này là cái gì vậy! Sao uy áp mạnh dữ vậy hả! Ba mẹ ông bà nội ngoại đại trưởng lão nhị trưởng lão ông cố bà cố còn không bằng một cọng lông của nó!
Đại Hắc thản nhiên liếc mắt, nhóc tóc vàng lập tức trợn trắng mắt, cứ như muốn xỉu ngang, nhưng trước khi kịp ngất xỉu lại nghe được một giọng nói.
[Mèo yêu?]
"Vâng!" Cậu ta rống một tiếng, làm Văn Tranh hết hồn.
Anh đang phân vân không biết có nên gọi cứu thương không, nhưng lại bị nhóc tóc vàng cản lại.
"Đừng đừng đừng, cái đó, anh ngồi chút đi." Nhóc tóc vàng hai mắt rưng rưng nhảy ra khỏi quầy, bê ghế pha trà hoa cúc, rồi lại chạy vòng vòng tiệm như con quay, lôi ra đủ thứ đồ ăn vặt, kẹo sữa, snack, chất đầy một bàn.
"Ừ thì, anh là khách hàng may mắn của cửa hàng bọn tôi, khách hàng may mắn!" Nhóc tóc vàng cười hề hề "Đồ trong tiệm anh cứ chọn thoải mái, nhất định phải chọn, chọn kỹ nhé!"
"Tôi muốn mua dây dẫn mèo."
"Cái gì!?" Nhóc tóc vàng mặt mày hãi hùng "Sao anh có thể mua dây dẫn mèo!?"
"...." Mặt Văn Tranh đen lại, đứng dậy muốn rời đi, tay áo đột nhiên bị nhóc tóc vàng túm chặt: "Từ từ! Anh, đại ca, anh ới! Em van lạy anh, chọn cái gì đó đi, cái gì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073875/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.