Vừa dứt lời, trước mắt Văn Tranh tối sầm.
Đằng trước xuất hiện một màn hình, anh giống như đang ở trong rạp chiếu phim —- đây là ending của phó bản sau khi phó bản kết thúc.
Nếu người chơi chết trước khi hoàn thành phó bản, sẽ trực tiếp bị đạp ra phòng nghỉ.
Tâm trạng anh đang buồn bực, cảm thấy người chết thì chắc chắn sẽ BE, nhưng anh vẫn ngồi ngay ngắn.
Một bé trai mắc chứng rối loạn tổng hợp gen, hệ thống miễn dịch có vấn đề, không sống được mấy năm, cho nên ba má nó quyết định bắt nó ở yên trong phòng, chăm sóc rất cẩn thận.
Nó không thể ra ngoài chơi, ba má phải đi làm, nên lúc nào cũng một mình vô cùng cô đơn.
Hình ảnh chuyển đổi liên tục, nhưng cậu bé ấy vẫn luôn chỉ có một mình.
Tuy rằng nhạc nền, rồi hiệu ứng rất đau lòng, nhưng Văn Tranh lại nhịn không được khinh bỉ trong lòng: Thời đại nào rồi, không biết lên mạng chơi hả......
Chúng ta vẫn không nên bàn luận thế nào là logic với công ty game thì hơn, nói chung là cậu bé lớn lên một mình, cảm thấy buồn, cho nên nói chuyện với chim nhỏ, với côn trùng, cuối cùng mắc chứng vọng tưởng, cho rằng bản thân là bệ hạ, có thể ra lệnh cho đội quân động vật.
Mấy năm trôi qua, cậu bé bị bệnh tật tra tấn, đau đớn khó chịu, khiến nó sinh ra ý tưởng tự tử, cuối cùng leo lên mái nhà nhà mình, nhảy xuống.
Cậu bé trong phim ăn mặc rất đơn giản, không lạnh lùng và kiêu ngạo như trong game. Nó có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073872/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.