"Là thế đó." Văn Tranh dừng một chút rồi nói tiếp "Tôi không biết nó làm sao nữa."
Các học sinh trong phòng ngồi thành một vòng tròn, cô Phấn Mao ngồi đằng trước nhiệt tình vỗ tay "Nói rất hay! Đây là lần đầu tiên tôi nghe bạn học Văn Tranh kể cuộc sống hằng ngày của mình đấy!"
Một nhóm cô dì ồn ào phụ hoạ: "Đúng vậy đúng vậy, đã nói con nuôi mèo sớm đi mà! Trạng thái tinh thần khác ngay!"
Văn Tranh: "....."
Không, tôi thật sự đang cần sự một ý kiến mang tính xây dựng.
Tổ hai đội hỗ trợ sức khoẻ tâm lý Dung Thành tổ chức hoạt động hai tuần một lần, mới đây thôi mà Đại Hắc đã đến nhà anh lâu vậy rồi.
Tốc độ hồi phục của con mèo này vô cùng nhanh, hôm qua đã tự dùng móng xé hết mớ băng trên người xuống, Văn Tranh đi đến kiểm tra, thấy nó thật sự đã ổn, nên cũng không bắt đó quấn tiếp.
Tuy sau khi kiểm tra xong nó đã quay đít đi thẳng ra ngoài, nhảy lên trên nóc giá sách, có làm thế nào cũng không chịu xuống....
Làm mình làm mẩy đến tận bây giờ vẫn chưa nguôi.
Đội hỗ trợ sức khỏe tâm lý Dung Thành là nhóm công ích lãnh đạo thành phố bọn họ thành lập.
Theo khảo sát, bọn họ phát hiện áp lực tâm lý của người sống trong thành phố ngày càng cao, tỉ lệ mắc các bệnh tâm lý như trầm cảm cũng ngày tăng dần, vì để mọi người có thể sống vui vẻ, để mọi người có thể xả hết xì trét trong lòng mình ra, đội hỗ trợ tâm lý cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073868/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.