Vốn Văn Tranh đồng ý ăn một bữa với Sơn Vũ Dục La cũng chỉ là khách sáo của người trưởng thành, không ngờ đối phương ngày thứ hai đã gọi lại hỏi anh khi nào rảnh.
Lúc đó Văn Tranh đang ở sở nghiên cứu, mới vừa bay mất sáu trăm cc máu, không chỉ chóng mặt hoa mắt, mà còn có cả buồn ói. Cho dù đã sớm quen, nhưng không có nghĩa anh thích cái cảm giác này.
"Hôm nay rảnh." Văn Tranh nằm một lát, trên đầu là bóng đèn trắng nhức mắt "Tốt nhất là buổi trưa."
Sơn Vũ Dục La bên kia điện thoại tỏ vẻ vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, luyên thuyên rằng mình lớn hơn nên cứ để mình mời, sau đó gửi tin đặt bàn của nhà hàng cũng như thời gian sang.
Văn Tranh chào nhân viên nghiên cứu đeo khẩu trang, đeo mặt dây chuyền không thể tách rời, rời mới mặc quần áo tử tế. Đối phương cười cười hỏi anh: "Bạn gái?"
Văn Tranh bỏ lại một câu không phải rồi đi thẳng ra cửa.
Sở nghiên cứu này nằm dưới trung tâm mua sắm, nhân viên muốn vào phải quẹt thẻ ở thang máy riêng, cho nên nghiễm nhiên trở thành một trong những bí ẩn của thành phố.
Chủ đề nghiên cứu của sở nghiên cứu là, làm thế nào để người bình thường cũng có thể vào Sub-sapce, cho nên Văn Tranh cần đến đây hiến dòng máu quý giá của mình định kì.
Dẫu sao loại năng lực này cũng thuộc dạng truyền thừa huyết thống, hiển nhiên có liên quan đến gien, sở nghiên cứu đến tận bây giờ vẫn đang cố gắng giải mã nó.
Trước khi Văn Tranh ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-meo-xong-toi-di-len-dinh-cao-doi-nguoi/1073863/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.