\- Vậy lúc nãy là hiểu lầm rồi chị xin lỗi em nha.
Mỹ Lệ đưa tay ra chờ Vũ Anh đáp lại, cô ta từ đầu tới cuối nấp sau lưng Diệp Phong Thần cứ như sợ cô sẽ ăn thịt vậy.
Nhìn cô trông đáng sợ đến thế sao bây giờ bản thân lại thành người đanh đá, người khác nhìn vào cũng sợ hãi rồi sao.
Vũ Anh tay hơi run run đưa ra phía trước, cô không biết là cô ta đang diễn hay sợ cô thật nữa, cái điệu bộ nửa chừng đó cũng thật là ngứa mắt, ngón tay thon dài của cô ta gần chạm đến tay cô thì bị Diệp Thần nắm lấy cổ tay cô ta kéo lại.
\- Chào hỏi để về nhà đi, chúng ta cũng ngồi vào bàn tiệc thôi.
Woah đây là anh ấy thật sự sợ cô sẽ ăn thịt cô bé kia sao, nó còn nhỏ quá mà cần được nuông chiều cần được bao bọc.
Còn cô trưởng thành rồi bây giờ không còn cái dáng vẻ ngây thơ ướt át đấy nữa thay vào đó là một vỏ bọc của sự trưởng thành, xung quanh toàn gai nhọn chỉ cần đụng vào sẽ lập tức khiến người khác bị chảy máu.
Được thôi, cô không thèm tính toán nữa, anh ấy đã một mực bao che thì cô cũng không nên làm quá lên làm gì.
Cô ngồi vào bàn tiệc lúc đi qua thành bàn đột nhiên có một cái đinh đáng ghét ở đâu đó xuất hiện làm mắc vào tà váy cô, khó chịu cô có gỡ thế nào cũng không được.
Roẹt.
Một tiếng xé vang lên, đã không gỡ được thì thôi cô cũng không cần thiết phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-lon-de-thit/1843781/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.