Buổi chiều tà hôm ấy cô lên máy bay, vừa đi ra khỏi khách sạn thì bọn người của Bà Diệp đã đợi sẵn để áp giải cô đi, cô thở dài rồi cũng đành bỏ mặc bọn họ muốn làm gì thì làm, cô chỉ hơi khó chịu nhưng cũng thế cả, đường nào cô chẳng phải ra đi, coi như mấy người họ đi hộ tống mình như vậy còn có chút long trọng.
Diệp Phong Thần sau khi tan sở liền đi đến chỗ cổng nhà hàng đứng đợi, anh nghĩ kiểu gì cô cũng sẽ chờ anh, nhưng không đứng chờ cả nửa tiếng cũng không thấy gì, anh quyết định đi vào trong tìm.
Đến lúc không thấy bóng dáng cô đâu anh chạy lại hỏi nhân viên thì họ nói khách bàn đó đã ăn xong từ lâu và về rồi, anh lại chạy ra xe đi đến khách sạn Kim Cương nơi cô thuê phòng.
Kết quả phòng cũng đã trả, bên ngoài trời đang trong lành bỗng mưa lất phất, rồi càng lúc gió thổi càng mạnh mưa càng nặng hạt.
Diệp Thần ngồi ở bậc thềm một nhà hàng đã đóng cửa, mưa xối vào người anh ướt sũng, nhưng anh không còn tâm trạng để ý tới nữa, trái tim anh mới le lói được một ngọn lửa ấm áp thì lại lần nữa bị dập tắt đi không thương tiếc.
Năm năm qua anh lao đầu vào công việc để cố quên đi cô, nhưng anh quên không được ngày tháng càng trôi qua nỗi nhớ cô càng da diết, nhưng anh vì không muốn mẹ của mình không yên tâm làm trị liệu ung thư mà anh đã phải đè nén tình cảm riêng tư của mình xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-lon-de-thit/1843759/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.