Chương trước
Chương sau
Tiểu Nhu nấp sau một tảng đá khẽ thò đầu ra nhìn về hướng mà Đường Viễn đã chạy đi. Trong lòng nàng thấp thỏm đứng ngồi không yên. Lúc này trời đã dần sáng rõ, nàng cùng Tiểu Cương đã đợi ở đây ước chừng hai giờ đồng hồ mà vẫn chưa thấy Đường Viễn trở lại.

Tên mập ngồi bên cạnh bực bội nói:

- Muội còn không chịu tin ta, tên đó sớm đã bỏ đi trước rồi. Chính miệng hắn nói không muốn đi cùng chúng ta muội không nhớ sao? Bây giờ đợi ở đây ngộ nhỡ lát nữa đám xác sống kia trở lại thì hai chúng ta sẽ bị làm thịt mất thôi!

Tiểu Nhu bĩu môi lắc đầu liên tục:

- Muội tin Đường Viễn ca ca sẽ tới, anh ấy nếu đã hứa với chúng ta thì nhất định sẽ không nuốt lời đâu!

Nàng vừa nói vừa đưa tay nắm chặt lấy chiếc áo choàng đang khoác trên người, giống như lo sợ bị người ta đến đoạt mất. Tên mập thấy vậy cũng chỉ đành thở dài ngao ngán, "quên đi quên đi, ca ca ta đây bảo vệ ngươi từ bé đến bây giờ mà ngươi còn không tin tưởng bằng tên quái thai mới gặp một ngày kia a".

Thực ra, Đường Viễn chưa hề bỏ đi mà đã sớm trở lại nấp ở một hướng khác nhìn về phía hai người bọn họ. Hắn vốn không muốn có bạn đồng hành, vì tự biết rằng lộ trình của mình sắp tới sẽ rất nguy hiểm, nếu để họ đi cùng chắc chắn sẽ khó có thể bảo vệ vẹn toàn cho cả ba người. Thế nhưng suy đi tính lại thì hắn cũng không đành lòng bỏ rơi người khác mà quyết định sẽ nấp ở một bên quan sát, đợi họ an toàn rời đi rồi mới quyết định lẳng lặng mà tiếp tục hành trình của mình.

Nào ngờ hai người này lại quyết tâm ở lại đợi hắn, khiến hắn cảm thấy khó xử chẳng biết phải giải quyết ra sao. Lại qua thêm chừng một giờ nữa, lúc này mặt trời đã bắt đầu chiếu xuống những tia nắng đầu tiên. Đường Viễn trông thấy phía xa bắt đầu có một vài tên xác sống xuất hiện. Biết không thể chần chừ thêm nữa, hắn đành phải ngước đầu thở dài ngao ngán rồi tiến đến chỗ nấp của hai kẻ cứng đầu nọ.

Vừa thấy Đường Viễn, sắc mặt Tiểu Nhu liền rạng rỡ trở lại. Nàng vui vẻ bước tập tễnh về phía hắn:

- Anh đã trở lại rồi, không bị thương ở đâu chứ?

Đường Viễn khẽ lắc đầu, nhìn xuống đầu gối đang bị thương của nàng:

- Ta không sao. Sơ cứu vết thương của em trước đã, nếu để bị nhiễm trùng thì rất rắc rối.

Tiểu Nhu ngoan ngoãn gật đầu ngồi xuống bên tảng đá. Đường Viễn cẩn thận sử dụng chai nước lọc mà hắn vừa nhặt được để rửa vết thương, sau đó bất ngờ xé một miếng vải từ áo của Tiểu Cương khiến hắn giật mình la lớn:



- Sàm sỡ a!!!

- Sàm sỡ con m* ngươi, một miếng vải dùng để băng bó vết thương cho em gái mình mà cũng tiếc sao?

Nói xong hắn không thèm ý vẻ mặt khó chịu của tên mập mà quay sang cuốn băng vải vào chân Tiểu Nhu. Thấy mọi việc đã tạm ổn, hắn thản nhiên nhìn hai người rồi nói:

- Tạm thời tình hình đã ổn rồi, xác sống ở xung quanh cũng không nhiều lắm, các ngươi có thể ra ngoài tìm nơi trú ẩn mới. Ta còn có việc cần làm không thể nán lại đây lâu, hai ngươi hãy tự chăm sóc cho bản thân nhé. Tạm biệt!

Nói xong, hắt dứt khoát đứng dậy bước đi. Tiểu Nhu nhìn theo bóng lưng hắn, đôi môi nàng ngập ngừng muốn níu kéo nhưng không thể nói thành lời. Tên mập thấy vậy bất đắc dĩ kêu lớn:

- Này, ngươi muốn đi đâu? Sợ chúng ta làm vướng chân ngươi sao?

Đường Viễn thẳng thừng đáp:

- Ta tới trung tâm thành phố W để săn vài tên xác sống, ngươi dám đi sao?

Tiểu Cương hơi sửng sốt một chút, chưa kịp đáp lời thì em gái hắn đã lên tiếng:

- Đường Viễn ca ca, em không sợ, em muốn đi theo anh! Dù sao nếu không có anh thì em và ca ca đã sớm bỏ mạng rồi. Hơn nữa chúng em cũng biết rõ đường đi trong thành phố, có thể làm người dẫn đường cho anh!

Đường Viễn hơi nhíu mày, hắn không nghĩ rằng cô bé này lại cứng đầu như vậy. Khẽ đưa tay vỗ vỗ trán, hắn uể oải quay người lại nhìn nàng nói:

- Ta không chỉ vào thành phố W, mà còn muốn đến thành phố S để tìm người. Hành trình sẽ có rất nhiều nguy hiểm không thể lường trước, tới lúc đó ta e là sẽ không thể bảo hộ chu toàn cho hai người được.

- Ngươi coi thường Lục đại gia ta quá rồi đó. Ta tuy đánh không lại ngươi, nhưng vẫn có thể tự bảo vệ mình. Chúng ta đi theo ngươi nếu có mệnh hệ gì thì phiền ngươi cứ chạy trước cho khuất mắt, ta có thành quỷ thì cũng chỉ bám theo xin vài miếng thịt của ngươi thôi chứ chẳng đòi hỏi nhiều, thế đã được chưa nào?

Tiểu Cương bất mãn lên tiếng. Hắn ghét nhất là bị mất thể diện trước mặt em gái, vì thế lúc này máu anh hùng bỗng nhiên lại nổi lên. Đường Viễn khinh thường liếc mắt nhìn hắn:



- Tên mập mạp nhà ngươi có chạy bằng bốn chân cũng không chạm nổi góc áo của ta!

Tiểu Nhu thấy hai người không ngừng khiêu khích lẫn nhau thì mỉm cười vui vẻ. Nàng biết lúc này Đường Viễn đã không còn có ý ngăn cản họ đi cùng nữa. Nàng cởi chiếc áo choàng đưa trả lại cho Đường Viễn rồi nói:

- Đường Viễn ca ca, cả người anh đã ướt đẫm rồi, mau mặc áo vào kẻo bị cảm lạnh.

***

Ba người ngồi nghỉ cạnh phiến đá rồi bàn bạc về lộ trình sắp tới. Biết Đường Viễn muốn tới thành phố S để tìm người nên hai anh em Tiểu Nhu cũng không tiện hỏi thêm mà chỉ yên lặng nghe hắn nói:

- Trước hết chúng ta cần tiến vào thành phố W để thu thập một số vật dụng thiết yếu như vũ khí và lương thực. Sau đó tìm một chiếc xe rồi di chuyển tới thành phố S. Hai vị có ý kiến gì không?

Tiểu Cương trầm tư một lát rồi nói:

- Hiện giờ tình hình trong thành phố đang rất hỗn loạn. Không chỉ có xác sống mà chúng ta sẽ còn phải đối mặt với những nhóm người lánh nạn ở khắp nơi, nên vũ khí và lương thực sẽ rất khan hiếm, cái này có lẽ cần phải dựa vào bản lĩnh của ngươi rồi. Về phần xe hơi, ta nghĩ là ta có thể giúp được.

Tiểu Nhu cũng nhanh nhẹn chen vào:

- Ca ca nói đúng đó. Anh ấy có sở thích nghiên cứu về những chiếc siêu xe nên đã học được cách khởi động xe mà không cần chìa khoá nha!

Tên mập thấy em gái khen mình liền cười đắc ý:

- Hehe, chút tài mọn không đáng là gì, muội muội ngoan, không cần khoe khoang với người ngoài đâu.

Đường Viễn gật đầu hài lòng, "xem ra dẫn hai người này đi cùng cũng có chút hữu dụng a".
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.