Gã đàn ông áo đen ban nãy liền đứng bật dậy, đưa nắm đấm về phía anh. Chỉ trong mắt, bàn tay phải của anh đã đón được cú đấm của hắn ta. Hắn ta nhìn anh, đôi mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng kích động.
Tống An Hạo cười lạnh, đôi mắt sâu nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn.
"Sao vậy? Sợ rồi sao?"
Lục Đình Phong cũng hết sức bất ngờ. Ở Đông Hà này, số người có thể cất giấu vĩ khí nguy hiểm chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Nhìn lại cậu thanh niên trước mặt này, cậu ấy chỉ mới mười tám tuổi. Nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, lại cho người ta một cảm giác e dè. Rốt cuộc thì cậu ta là ai.
"Thả người."
Gã áo đen vẫn không dám tự ý hành động. Hắn đưa mắt nhìn sang Lục Đình Phong. Sau khi nhận được cái gật đầu đồng ý của ông ta, hắn mới buông cô ra.
Diệp Tâm Di lảo đảo ngã về phía trước. Tống An Hạo đưa tay đón được cô.
"Không sao chứ?"
"Không sao!"
Ôm chặt cô trong vòng tay mình, đôi mắt lạnh lùng của anh nhìn chằm chằm vào Lục Đình Phong. Có lẽ là ông ta không biết anh, nhưng anh lại biết ông ta rất rõ. Dám đối xử với cô gái của anh như vậy, để xem anh sẽ giải quyết ông ta thế nào.
"An Hạo! Chị muốn về nhà."
Tâm Di siết chặt một góc áo sơ mi trắng tinh của anh. Cô nói rất nhỏ tiếng, dường như cô đang rất không ổn.
Gương mặt tuấn tú cúi xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-chong-tu-be/2559054/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.