

Phó Tranh xoay người xuống ngựa, giữa tiếng pháo nổ và dòng người chen chúc, chậm rãi bước vào cửa.
Một thân hỉ phục đỏ thắm, càng làm nổi bật vóc người cao thẳng, mày mắt thanh tú, khí độ tôn quý không ai sánh bằng.
Chỉ là giữa mày hắn hơi nhíu, trên gương mặt góc cạnh kia không thấy nửa phần vui mừng.
Hóa ra, ở kiếp trước, từ sớm như vậy, hắn đã công khai bày rõ sự không cam nguyện và chán ghét.
Chỉ tiếc khi ấy, tầm mắt ta bị tấm khăn voan che khuất.
Không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo của hắn, cũng chẳng thấy những ngón tay siết c.h.ặ.t dải lụa đỏ đến trắng bệch, là sự kháng cự không lời.
Trong lòng ta, chỉ có niềm vui được gả cho người trong lòng.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.