Đến tận sau chín giờ Mary và Joe mới nghe thấy tiếng xe của Wolf. Cả hai người đều đông cứng lại trong cảm giác căng thẳng hòa lẫn với nhẹ nhõm: căng thẳng vì khiếp sợ phải nghe chuyện gì đã xảy ra, và nhẹ nhõm vì anh đã về nhà thay vì bị nhốt trong tù. Mary không tưởng tượng được cảnh Wolf ở trong tù, mặc dù anh đã từng ở đó hai năm. Anh quá hoang dã, như một con sói xám không bao giờ có thể thuần hóa.
Cầm tù anh là một hành động tàn nhẫn vô cùng bẩn thỉu.
Anh vào bằng cửa sau và rồi đứng đó nhìn cô chòng chọc, gương mặt thất thần. Cô và Joe đang ngồi ở bàn bếp, tay ôm tách cà phê. “Sao em vẫn còn ở đây? Về nhà đi.”
Cô phớt lờ vẻ thẳng thừng trong giọng nói của anh. Anh giận dữ đến nỗi cô gần như cảm nhận được hơi nóng xuyên qua căn phòng, nhưng cô biết sự giận dữ đó không nhằm vào mình. Cô đứng dậy đổ chỗ cà phê còn ấm của mình vào bồn rửa và lấy một cái tách khác từ tủ bát, rót cà phê mới ra cả hai tách. “Ngồi xuống đi, uống cà phê rồi kể cho bọn em nghe chuyện gì đã xảy ra,” cô nói bằng cái giọng giáo viên uy quyền nhất của mình.
Wolf cầm lấy tách cà phê, nhưng không ngồi xuống. Anh quá tức giận đến nỗi không thể ngồi xuống. Cơn thịnh nộ sôi sục trong anh, cướp đoạt sự linh hoạt thường thấy trong từng động tác của anh. Tất cả lại bắt đầu, và anh sẽ xuống địa ngục nếu lại phải ngồi tù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nui-tinh/46057/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.