Tôi tự nhủ với bản thân rằng, những lúc buồn có thể khóc đến nhem nhuốc cả mặt, nhưng sau những giờ phút đó, phải mạnh mẽ ngẩng cao đầu cười nụ cười thật xinh. Sau khi ngồi khóc chán chê dưới chiếc ghế đá ngoài công viên, lúc tôi trở về trời cũng chuyển tối. Khi tôi vừa về đến cổng thì điện thoại đổ chuông cuộc gọi của cái Ngân, giọng nói từ trong điện thoại vọng ra:
– Mày về chưa?
– Tao về đến cổng rồi đây.
Tôi vừa dứt lời thì cái Ngân tắt máy, nó từ trong nhà chạy ra, cười cười bảo:
– Tiên sư cái con này, về đến nhà còn nghe máy, phí mất mấy trăm đồng tiền điện thoại.
Tôi là đứa không muốn trưng bộ mặt đau thương cho ai thấy nên dù khi buồn vẫn nở nụ cười tự nhiên trêu lại:
– Đưa số tài khoản đây tao bắn trả cho.
– Con hâm, tao đùa thôi. À báo mày một tin vui này, tao tìm được phòng trọ cho mày rồi, giá thì chỉ hơn chỗ cũ của mày 200 ngàn thôi. Nhưng được cái gần trường mày dạy luôn đấy. Số mày cũng gọi là đỏ vãi, nhà kia vừa chuyển đi thì tao đến hỏi luôn.
– Vậy à? Cảm ơn mày nhiều nhé.
– Ơ thuê được phòng rồi sao mặt mày chẳng hào hứng gì thế?
– Thực ra tao nghỉ dạy ở trường kia rồi.
– Hả? Sao lại nghỉ dạy?
– Thì cái vụ vừa rồi đó, trường quyết định chấm dứt hợp đồng.
– Vụ đó xong xuôi rồi mà, mày có tội đếch đâu mà chấm dứt hợp đồng. Trường cái quằn què gì thế?
– Thôi nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587061/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.