Nghe giọng nói đó, cơ hồ trái tim tôi muốn mềm nhũn cả ra. Đặc biệt là khi nhìn vào ánh mắt ngây thơ của Lion như chạm đến đáy lòng tôi, khiến tôi không thể mở miệng ra nói lời từ chối thằng bé được. Cuối cùng tôi gật đầu trong vô thức:
– Được, nếu Lion muốn cô sẽ dạy cho con.
– Con cảm ơn cô.
Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, không phải âm thanh điện thoại của tôi mà là âm thanh điện thoại của Quân. Anh liếc mắt nhìn màn hình điện thoại, sau đó lặng lẽ đứng dậy ra bên ngoài nghe máy. Tôi lập tức tiến tới bên Lion, nhẹ nhàng hỏi thăm:
– Vết thương trên trán Lion thế nào rồi? Còn đau không con?
– Dạ không ạ.
– Hôm nay con đòi bố con đưa đến nhà cô à?
Lion gật đầu. Sau đó một âm thanh nhỏ vang lên, âm thanh này phát ra từ chiếc bụng nhỏ của thằng bé. Tôi ngạc nhiên hỏi:
– Con đang đói sao?
– Dạ, một chút!
– Tối giờ con chưa ăn gì?
– Dạ chưa ạ.
Trời ạ, bây giờ cũng khá muộn rồi mà thằng bé còn chưa ăn gì. Đáng tiếc trong nhà tôi không còn gì khác ngoài mì tôm. Tôi biết nhà giàu thường không thích cho con ăn mấy món ăn liền như mì tôm thế này nên cũng có chút chần chừ khi mời thằng bé. Tôi ngước mắt nhìn ra phía bên ngoài, anh đang đứng nói chuyện với ai đó, mặt chếch về hướng ngoài sân. Trong bóng tối, tôi không thể nhìn thấy gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nua-doan-duyen/2587020/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.