Edit: Yunchan
Trần Tín đứng dậy ra mở cửa. Ngoài phòng là Lý Băng Nhạn đã khóc tới nỗi hai mắt đỏ bừng.
Lý Băng Nhạn vừa vào phòng đã nghẹn ngào nói: “Muội muội, ta lại gây thêm phiền phức cho muội rồi.”
Văn Đan Khê nháy mắt bảo Trần Tín ra ngoài trước, Trần Tín gật đầu rồi đẩy cửa ra ngoài.
“Tỷ tỷ, mau lại đây ngồi xuống đi, chuyện lúc nãy muội đã nghe hết rồi. Hai tên súc sinh đó bị đánh là đáng đời.” Văn Đan Khê kéo tay Lý Băng Nhạn để cô ngồi xuống cạnh mình, nhỏ nhẹ an ủi cô.
Lý Băng Nhạn lặng thinh giây lát, rồi nói với giọng khàn khàn trầm thấp: “Muội muội, đừng lo cho tỷ, tỷ không sao. Họ càng muốn tỷ chết, thì tỷ càng sống thật tốt. Chẳng qua, hôm nay tỷ muốn tới xin muội một việc.”
Văn Đan Khê hỏi dồn: “Chuyện gì? Chỉ cần muội có thể làm được thì nhất định sẽ đáp ứng tỷ tỷ.”
Lý băng Nhạn ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn thốt ra lời: “Tỷ muốn đưa hai đứa con của mình về.”
Văn Đan Khê chỉ suy nghĩ giây lát đã đáp ngay: “Ừ, việc này không khó, muội đồng ý với tỷ.”
Vừa nhắc tới con, vành mắt của Lý Băng Nhạn lại đỏ lên: “Trước đây tỷ cho rằng hai đứa con mình dù sao cũng là cốt nhục Bạch gia, có phụ thân và tổ mẫu của chúng chăm lo, sẽ không quá tồi tệ, ít nhất cũng có thể giống tỷ năm xưa. Nhưng mà… tỷ nghĩ sai mất rồi. Lúc tỷ vừa nhìn thấy người vợ mới của Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-y-ve-thoi-loan/1902267/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.