"Bà đây ngày nào cũng phải giúp hắn dọn dẹp đám nữ nhân phiền phức, mấy tên đàn ông chúng mày còn đến đây xem náo nhiệt cái gì?"
"Bà đây đang lo tức giận không có chỗ phát tiết, thật đúng lúc, bọn mày lại chủ động tìm tới cửa."
Hạ Du Huyên ra sức đánh, hơn nữa càng đánh lại càng hăng, không hề nghethấy tiếng cầu xin tha thứ của mấy tên du côn. "A, chị hai à, chúng emsai rồi, sai rồi, cũng sẽ không dám nữa đâu. Chị tha cho bọn em đi."
"Oa, bảo bối nhà anh thế nhưng càng ngày càng bạo lực." Đường Sâm nhìnthấy mà miệng cứng lưỡi đơ. Cô, cô gái này thật đúng là càng ngày càngbạo lực, đánh con nhà người ta thành cái đầu heo, đến cha mẹ chúng cũngkhông nhận ra.
"Phù. . ." Đã trút giận xong, Hạ Du Huyên nhìn thấy vết máu trên gót giày, nhíu mày, dứt khoát ném đôi giày cao gót xuống đất.
Lãnh Liệt Hàn con khóe môi, sủng nịnh đi tới.
Hạ Du Huyên vươn hai tay ra, ý bảo Lãnh Liệt Hàn ôm lấy mình.
Ánh mắt Lãnh Liệt Hàn càng thêm sủng nịnh sâu đậm, ôm ngang bảo bối của lên "Bảo bối, đi thôi."
Hạ Du Huyên gật gật đầu, cũng không thèm nhìn đám côn đồ người bê bết máu ở phía sau.
Đường Sâm chậc chậc lắc đầu "Ai nha, các ngươi thật là xui xẻo, ngay cả'nữ vương tiểu Miêu' cũng dám trêu chọc." Nói xong, bản thân cũng đitheo hai người vào trong bệnh viện, hoàn toàn quên mất việc mình phải ra ngoài mua bữa sáng.
Trong phòng bệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096608/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.