"Ừm, không sao." Mặc dù giọng nói hơi xấu xa, thế nhưng không khó nhận ra sự quan tâm ẩn bên trong đó.
Lúc này, Lãnh Liệt Hàn lại ôm Hạ Du Huyên đứng dậy.
Hai người đi vào một căn phòng trống, người đàn ông đặt Hạ Du Huyên lên trên giường bệnh, từ từ cởi quần áo cho cô.
Dè dặt cẩn trọng tránh đi những vết thương trên người cô.
Đôi môi ẩm nóng dọc theo bờ môi cô, một đường rời xuống.
Hạ Du Huyên kinh ngạc trừng lớn hai mắt, người đàn ông này, lại dùngcách thức như vậy để làm giảm đi một chút cảm giác đau đớn trên miệngvết thương!
"Hàn, anh. . ."
Lãnh Liệt Hàn ngẩng đầu, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của Hạ Du Huyên, nụ hôn triền miên kéo dài.
Hạ Du Huyên ôm cổ Lãnh Liệt Hàn, Lãnh Liệt Hàn lại từ từ rời ra, giúp cô thay quần áo tử tế, đắp chăn lên người cô.
Nhẹ nhàng hôn xuống trán cô "Bảo bối, ngoan ngoãn ở đây đợi anh. chờ anh trở lại."
"Không cần, Hàn, cho em đi với." Hạ Du Huyên biết vừa rồi Thanh Long vàNgân Long rời đi để làm gì, bọn họ là đi bắt Phác Cận Huệ!
"Không sợ?" Người đàn ông vô cùng yêu thương sờ nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn vì bị tát mạnh mà trở nên sưng đỏ.
"Ừm, không sợ." Có anh ở đây, cô cái gì cũng không sợ
Lãnh Liệt Hàn ôm lấy Hạ Du Huyên, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng cấp cứu.
Trên mặt đất, một thân hình cao ráo mặt mũi sưng húp nằm sõng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096601/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.