“Huyên Huyên, hu hu hu…” Hoàng Ngọc Oánh khóc bù lu bù loa.
“Oánh Oánh, không sao rồi, đừng sợ. Những tên khốn nạn kia đã bị mình đánh chạy đi rồi.”Hạ Du Huyên nhẹ nhàng thở dài.
“Ừm.” Cũng may, trên người Hoàng Ngọc Oánh không có thương tổn gì nhiều, quần áo cũng không bị tổn hại, xem ra Hạ Du Huyên tới cực kỳ đúng lúc a.
Một giây sau, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Hoàng Ngọc Oánh mang theo một chút sợ hãi, nhìn về phía sau Hạ Du Huyên.
Hạ Du Huyên nhíu mày, quay đầu lại.
Khi Phác Cận Huệ thay xong quần áo đi ra, đúng lúc đụng phải Hạ Du Huyên đang tức giận laora ngoài. Ha… Rốt cuộc cũng bị Lãnh thiếu vứt bỏ a, cơ hội tốt như vậy, không tận dụng triệt để làm sao được?
Cho nên cô ta vẫn luôn đi theo sau Hạ Du Huyên. Một mình cô ta, hơn nữa lại còn là sát thủ, thừa sức đối phó với con nhóc này.
Trong lòng Hạ Du Huyên mang theo một chút khẩn trương, chết tiệt, tại sao lại đụng phải loại đàn bà này?
Nếu đề Oánh Oánh bị thương thì phải làm sao bây giờ?
Hạ Du Huyên cố giả bộ bình tĩnh cười lạnh “Thư ký Phác, Lãnh thiếu trả lương cho cô quá ít hay sao? Cư nhiên trong giờ làm việc lại đi theo dõi tôi?”
Phác Cận Huệ cố gắng đem lửa giận áp xuống, cười lạnh nói “Ha ha, bị Lãnh thiếu vứt bỏ sao?Chậc chậc… Thật thảm thương a.”
“Cho dù tôi có bị vứt bỏ, cũng không tới phiên cô ở bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096599/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.