"Bảo bối, ngoan. Ngẩng đầu lên." Lãnh Liệt Hàn dụ dỗ bảo bối đang thẹn thùng ở trong lòng mình.
"Ưm. . . Không muốn." Hạ Du Huyên nhắm mắt lại, vùi người vào trong ngực Lãnh Liệt Hàn, hai cánh tay trắng nõn vòng qua eo người đàn ông.
"Hử? Xác định không ngẩng đầu?" Lãnh Liệt Hàn nhếch môi, hôn lên tóc Hạ Du Huyên.
Cái đầu nho nhỏ của cô nhóc ở trong lòng vẫn lắc lắc như cũ, không có một chút ý muốn nào ngẩng lên.
"Bảo bối, vậy anh đành phải dùng lực rồi." Lãnh Liệt Hàn nắm chặt eo Hạ Du Huyên, nhẹ nhàng nhấc lên.
Cô vốn ngồi nghiêng trên đùi anh, bây giờ lại biến thành hai chân tách ra hai bên ngồi giữa đùi anh, đối mặt với anh.
Hạ Du Huyên sợ hãi kêu lên một tiếng, vừa mới ngẩng đầu lên, hai cánh môi đã bị anh chặn lại.
Lãnh Liệt Hàn giống như đang trừng phạt, khẽ căn môi cô.
Trong nháy mắt, nhiệt độ trong phòng khách nhanh chóng tăng cao, tràn ngập không khí ái muội.
——— ———————–
Mộc Y Sương bị Đường Sâm ép kéo ra ngoài.
Đường Sâm kéo cô ra bờ biển. Tâm tình Mộc Y Sương vốn vô cùng tồi tệ vì không hiểu tại sao mình bị kéo ra ngoài. Thế nhưng bây giờ vừa nhìn thấy bãi biển đẹp và rộng như vậy, nghe thấy âm thanh của sóng biển, tâm tình bỗng dưng lại trở lên rất tốt.
Mộc Y Sương rất không thục nữ ném giầy ra khỏi chân, đi chân trần trên nền cát trắng mềm mại.
Đường Sâm nhìn vào gương mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096588/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.