Sau khi Hạ Du Huyên tỉnh lại, đã là chuyện của ngày hôm sau rồi.
Ánh nắng mặt trời đã sớm ùa vào trong phòng, Hạ Du Huyên lúc này mới lười biếng từ trên giường bò xuống.
Người con gái đang đứng trước gương, xinh đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông, trên làn da trắng mịn chứa đầy những dấu hôn đỏ ửng. Đây là ấn ký đặc biệt của riêng người đàn ông đó.
Sau khi Hạ Du Huyên mặc xong quần áo, Lãnh Liệt Hàn mới gọi điện về. Nói rằng hôm nay anh phải ở ngoài xử lý chút chuyện, đến tối muộn mới về nhà được, bảo cô ngoan ngoãn ở nhà đợi anh.
Hạ Du Huyên cười nhẹ, thuận tay cầm một ly sữa từ trong tủ lạnh lên uống.
Còn chưa có uống xong, đã nhận được điện thoại từ một số lạ.
Hạ Du Huyên nghi hoặc ấn nút nghe, từ bên trong truyền đến một giọng nói nam tính dễ nghe "Hey, Hạ tiểu thư, còn nhớ tôi không?"
Hạ Du Huyên trầm mặc hồi lâu cũng không trả lời lại, âm thanh này có chút quen quen, giống như đã nghe qua ở đâu đó.
"Ôi, thật đau lòng mà, lần đầu tiên bị một cô gái lãng quên hoàn toàn như vậy." Âm thanh hơi mang theo một chút thương cảm của người đàn ông tiếp tục vang lên.
"Ơ, anh là. . ." Hạ Du Huyên sầu não hỏi.
"Tôi là Liệt Diễm, chính là người ngày hôm đó cứu cô." Liệt Diễm bất đắc dĩ nói.
"A. . . là anh sao." Lúc này Hạ Du Huyên mới nhớ tới, xấu hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096580/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.