Liên tiếp một tuần qua đi. Hạ Du Huyên đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm và được Lãnh Liệt Hàn sai người đưa đến bệnh viện riêng của anh để chữa trị.
Thế nhưng trong một tuần này, Lãnh Liệt Hàn cũng đã không ăn không ngủ, luôn luôn thúc trực bên cạnh chăm sóc cho cô, xung quanh ria mép cũng đã mọc đầy một hàng râu dầy.
Tạ Mẫn đau lòng nhìn hai đứa trẻ "Hàn, quay về rửa mặt một chút có được hay không?"
Lãnh Liệt Hàn giống như không nghe thấy gì, vẫn canh giữ bên giường bệnh như cũ.
Ngả Lệ thở dài một hơi, nói "Hàn, cái bộ dạng này của con. Huyên Huyên tỉnh lại sẽ đau lòng chết mất."
Lãnh Liệt Hàn lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn thật sâu vào khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tái nhợt như cũ của Hạ Du Huyên "Mẹ, bác. Thay con chăm sóc Huyên Huyên, con sẽ lập tức quay về."
Nói xong, sải bước rời đi.
Tạ Mẫn nhìn theo bóng lưng Lãnh Liệt Hàn rời đi, đi tới bên giường Hạ Du Huyên, nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, lại một lần nữa rơi nước mắt "Huyên Huyên, Huyên Huyên của mẹ. . . con tỉnh lại đi có được hay không? Hàn a, nó đã coi chừng con liên tục một tuần không ăn không ngủ rồi."
Thế nhưng người trên giường vẫn không có một chút dấu hiệu tỉnh lại nào.
Đường Sâm lôi kéo Mộc Y Sương đi vào.
Mộc Y Sương lập tức nhào tới bên giường, bàn tay nhỏ bé nắm lấy bàn tay lạnh băng của Hạ Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-vuong-tro-ve-tong-giam-doc-cho-tron/3096508/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.