Một giờ sau, một chiếc xe Mercedes ngừng lại trước mặt Tần Vi Nhiên. Cửa xe mở ra, hai người bước xuống xe. Tuy rằng đã trải qua mười lăm năm, nhưng chỉ cần liếc mắt, Tần Vi Nhiên cũng nhận ra hai người này chính là Vương Mãnh và Vương Lực.
Hai người trừ bỏ hơi đen hơn, chung quanh khóe mắt có chút nếp nhăn, còn lại cũng không có thay đổi gì nhiều. Một tiếng, tuy không phải là thời gian lý tưởng của cô, nhưng cũng coi như là không tệ, Tần Vi Nhiên coi như vừa lòng .
“Quân Vương, hoan nghênh cô trở về.”
Tần Vi Nhiên gật đầu, sau đó lên xe. Hai người cũng lập tức lên theo.
Vương Mãnh hiển nhiên là vô cùng cao hứng, nói: “Quân Vương, tôi và anh hai vẫn luôn lo lắng cho cô.”
“Ừ, các anh ở thành bắc?”
“Đúng vậy, Quân Vương, sao cô biết được?” Nói xong, Vương Mãnh lại lập tức gõ đầu mình: “Ai nha, sao tôi lại ngốc như vậy chứ? Cô xem ghi chép ở ngân hàng là biết được rồi.”
Vương Lực nhìn thoáng qua Vương Mãnh, lên tiếng: “Quân Vương, hôm nay chúng tôi đi thành tây làm việc cho nên đến trễ một chút.”
Tần Vi Nhiên nhìn thoáng qua Vương Lực. Lúc trước, cô biết Vương Lực rất thông minh, xem ra thực tế đúng là vậy. Vương Lực đã sớm nhìn ra cô có chút không hài lòng , cho nên mới giải thích. Nếu từ thành tây tới đây, thời gian khá tốt.
“Ừ, đi tới chỗ của các người trước.”
“Được.”
Xe chạy khoảng hơn nửa tiếng mới dừng lại. Tần Vi Nhiên vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, xe dừng lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/22722/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.