Lúc Lam lão gia rời khỏi, Tần Vi Nhiên rõ ràng nhìn thấy tất cả mọi người trong Tần gia đều thở phào nhẹ nhỏm, hiện nhiên là bọn họ sợ Lam lão gia nhìn ra manh mối gì đó, sẽ mang Tần Vi Nhiên đi, từ nay về sau cắt đứt quan hệ với Tần gia bọn họ.
Tần Vi Nhiên vẫn thủy chung bình tĩnh, nói tạm biệt Lam lão gia, liền lên lầu nghỉ ngơi.
Trong thư phòng Tần gia, Tần Phi Nhiên đã được người hầu dẫn đi nghỉ ngơi, bây giờ chỉ còn lại Tần Ngạo Thiên và vợ chồng Tần Lăng Phi.
Tần Ngạo Thiên vỗ vào mặt bàn, cả giận nói: “Nha đầu kia thật sự là mạng cứng. Các con nói đi, bbay giờ còn cách nào nữa. Lam Hà Sinh chắc chắn đã nghi ngờ, cho nên chuyện natf nhất định phải nhanh chóng thực hiện.”
Tần Lăng Phi nhíu mày nói: “Ba ba, chuyện này không thể nóng lòng. Lam lão gia đã phát hiện ra gì đó, nếu lại hay tin Tần Vi Nhiên có chuyện gì ngoài ý muốn, đến lúc đó Lam lão gia liền đối kháng với chúng ta, rất khó coi.”
“Ừ, con nói cũng đúng. Nhưng biện pháp tốt nhất là để cho nó chết lúc huấn luyện. Nhưng mà ba cảm thấy nha đầu kia vô cùng thông minh. Đã tới rừng mưa lại có thể bình an vô sự trở về.”
Trầm Linh cắn môi, ánh mắt trầm xuống. Nếu đẻ cho co nhìn tiện loại kia mỗi ngày, cô sẽ điên mất. Không, nó không thể ở lại Tần gia, cũng không thể sống. Trong mắt Trầm Linh phun ra một tia ác độc, nháy mắt liền thu liếm, cười nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/22717/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.