Biểu ngữ tiêu điều, tòa nhà cũ nát, có thể thấy được đây từng là nơi phồn vinh, nhưng giờ phút này, ở đây chỉ có cỏ dại mọc um tùm, gần nửa thân người, lại quá mức yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi làm cho người khác có cảm giác lạnh lẽo tận trong tim.
Cộp cộp cộp...
Một đôi giày quân đội kiểu nữ bước trên từng phiến đá. Cô gái này, một thân quân trang, toàn thân lộ ra sự trang nghiêm của quân nhân, một chút cũng không giống vẻ thờng có của thiếu nữ. Trên vai nàng vác vũ khí, khẩu súng màu đen tản ra hàn ý đến tận xương, giống như muốn tỏ ra uy lực của nó.
Cô gái rât đẹp, tóc dài được cột lên gọn gàng, lộ ra vầng trán trơn bóng, chân mày thanh mảnh, lông mi cong vút, đôi mắt xinh đẹp bình tĩnh vô sự. Lãnh mâu nhìn cảnh vật trước mặt, mũi nhỏ hít vào một chút hơi nóng trong không khí, tăng thêm độ ấm của cơ thể. Có lẽ vì đã lâu không uống nước, môi cô có chút tái nhợt, nhưng vẫn xinh đẹp khiến người đối diện phải hít thở không thông.
Cô gái nhìn bốn phía xung quanh, lập tức phát ra tiếng cười lạnh. Thành thị yên lặng đến đáng sợ, giống như toàn bộ thành thị chỉ còn lại nụ cười của cô.
Đột nhiên, cô ném vũ khí trên vai xuống đất, phát ra tiếng nổ "loảng xoảng", vẻ yên lặng ở đây càng thêm rõ ràng, thậm chí còn vang vọng lại. Mắt cô nguy hiểm nheo lại, khóe miệng nâng lên một nụ cười tàn nhẫn, lãnh giọng quát: "Xuất hiện đi!"
Không có gì đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/22707/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.