Tần Vi Nhiên vừa ngồi lên xe, Phó Vân liền xuất hiện bên cạnh ghế lái. Tần Vi Nhiên tức giận lạnh lùng : “Cút ra ngoài !”
Phó Vân có thân phận gì? Từ khi hắn được sinh ra, căn bản là không có ai nói chuyện với hắn như vậy. Nhưng giờ khắc này, Phó Vân không chút nào để ý, trái lại cười đến hào quang tỏa sáng, trêu tức nhìn cô: “Sao vậy? Ghen?”
Tần Vi Nhiên giận dữ cười: “Ghen? Tại sao tôi phải ăn dấm?”
“Bởi vì em nhìn thấy anh ở cùng với cô gái khác.”
“Nếu là như vậy, từ lúc nhìn thấy các người, tôi liền đi thẳng một mạch, sẽ không chờ đến bây giờ. Tôi nghĩ anh căn bản không biết tôi giận cái gì. Được rồi, trò chơi đến đây là kết thúc. Phó tiên sinh, mời anh xuống xe.”
Phó Vân trầm thấp cười hai tiếng: “Được rồi, đừng giận nữa. Làm sao anh có thể có người phụ nữ khác ngoài em chứ? Nếu như anh sớm có đối tượng thì sẽ không thỏa thuận với em.”
“Phó tiên sinh, tôi nói mời anh xuống xe.”
Phó Vân kéo tay Tần Vi Nhiên, muốn tiến hành vô liêm sỉ tới cùng, thâm tình chân thành nói: “Vi Nhiên, không cần giận mà hại cho thân thể. Em vẫn chưa ăn tối. Đi thôi, anh đưa em đi ăn cơm.”
“Tôi nói lần cuối, xuống xe!”
Phó Vân sửng sốt một chút, ngưng cười, mím môi nói: “Không xuống.”
Tần Vi Nhiên nhìn hắn: “Anh…” Cô thật không biết nên nói cái gì. Hai kiếp làm người, cô xem như là mở mang tầm mắt, lần đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/2046710/quyen-1-chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.