Tần Vi Nhiên nhìn Phó Vân, trong đầu hiện lên bốn chữ: “Âm hồn không tan!”
Gặp nhau trong cửa hàng xe, mua xe, chọn xe, tới yến hội cũng gặp nhau. Đây rốt cuộc là trùng hợp hay có dự tính? Tần Vi Nhiên bất động thanh sắc, muốn xem hắn diễn tiếp như thế nào?”
Trên mặt Phó Vân vẫn là nụ cười trước sau như một, lôi kéo tay cô, hơi dùng sức ôm cô vào ngực, nói nhỏ bên tai cô: “Tôi nghĩ em rất thích ý giúp tôi thoát khỏi người phụ nữ kia.”
Tần Vi Nhiên nâng mắt, vừa lúc nhìn thấy hai tay Tần Phi Nhiên nắm chặt, gắt gao nhìn cô, ánh mắt phẫn nộ kia như muốn xé cô ra. Tần Vi Nhiên mím môi cười, hai tay nâng lên, ôm Phó Vân.
Cái ôm này không dài, dường như chỉ là lướt qua. Cái ôm như vậy, giống như bạn bè lâu năm không gặp nhiệt tình tiếp đón nhau, nhưng tất cả mọi người ở đây lại không nghĩ như vậy.
Phó Vân là loại người nào? Tuy trên mặt hắn luôn tươi cười ôn hòa, thoạt nhìn cả người vô hại, nhưng người quen hắn đều biết, Phó Vân giống như một dã thú ăn tươi nuốt sống không hơn không kém. Mỉm cười tuy rằng là sở thích của hắn, nhưng mà có mấy người có thể làm cho hắn lộ ra tươi cười thật tình như vậy, huống chi là một cái ôm.
Đầu ngón tay Tần Phi Nhiên dường như bấu sau vào trong thịt. Cả đời này cô sống dưới ánh hào quang của Tần gia, chưa bao giờ chịu ủy khuất như vậy. Cô gái này rốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/2046680/quyen-1-chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.