Sắc mặt Tần Vi Nhiên khẽ biến, ánh mắt cũng thay đổi. Cô không muốn so đo, nhưng không có nghĩa cô chịu bị vũ nhục. Nâng mâu, ánh mắt sắc bén Tần Vi Nhiên nhìn Hoàng Phỉ Phỉ.
Hoàng Phỉ Phỉ theo bản năng lui về sau từng bước, lộ ra vẻ sợ hãi, “Cô muốn làm gì? Ở đây có bảo vệ, tôi cho cô biết, cô không mua xe thì đi đi, ở đây không phải là nơi cho cô giương oai!”
“Giương oai? Cô Hoàng Phỉ Phỉ phải không?”
Thanh âm của Phó Vân làm Hoàng Phỉ Phỉ sửng sốt, lập tức thẹn thùng gật đầu: “Đúng vậy, Vân thiếu, tôi gọi là Hoàng Phỉ Phỉ.”
“Theo tôi, biểu hiện từ đầu đến giờ của cô Hoàng Phỉ Phỉ đây mới chính là giương oai. Mà vị tiểu thư này từ đâu đến cuối vẫn chưa nói một câu giương oai nào. Hơn nữa, cô không kiểm tra thẻ, sao cô biết bên trong thẻ của vị tiểu thư này không có 1300 vạn?”
Câu nói của Phó Vân làm cho người ta líu lưỡi. Đây là tình huống gì? Hắn không phải đang giành xe với cô gái không biết tốt xấu kia sao? Bay giờ sao lại giúp cô ta nói chuyện? Chẳng lẽ từ đầu đến cuối bọn họ hiểu sai ý?
Tần Vi Nhiên nhíu mày nhìn Phó Vân. Người đàn ông này rốt cuộc là có ý gì? Cô quan sát mỗi tiếng nói cử động của người đàn ông này dành cho cô, càng them khẳng định, người đàn ông tuyệt đối là nhân vật nguy hiểm.
Toàn thân Hoàng Phỉ Phỉ lúc này run rẩy. Cô biết, hành vi của cô đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-thieu-tuong-thien-tai/2046676/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.