Là do em dẫn chị vào thế giới này
"Em muốn ngẩn ngơ đến bao giờ?"
Dứt lời La Y ném gối tới chỗ tôi, cắt đứt quá trình đi tới đi lui trong phòng khách của tôi, tôi ôm gối nhìn chị ấy, rồi đi tới ngồi nửa quỳ trước mặt chị.
Tôi rất thích nửa quỳ và ngẩng đầu chiêm ngưỡng chị ấy, đơn giản là vì góc 45 độ là góc đẹp nhất, nhìn La Y ở góc đó là chuẩn cơm mẹ nấu nhất, hơn nữa với tư thế này rất dễ dụ chị ấy nắm cằm của tôi và hôn tôi.
"Thời điểm nào rồi còn suy nghĩ mấy thứ linh tinh vậy hả?"
Tôi ôm bắp chân của chị ấy và ngẩng đầu nhìn chị, đu chân chị ấy hỏi: "Phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?"
Quả nhiên đúng như dự đoán, chị ấy nắm cằm tôi, cúi đầu nhìn tôi bằng vẻ mặt hết cách, "Lúc nãy chẳng phải bình tĩnh lắm sao?"
Tôi ừ ừm vài tiếng, duỗi chân ra ôm chân chị ấy, "Còn chị sao lại bình tĩnh như vậy, tại sao, tại sao và tại sao vậy."
"La Y La Y La Y La Y La Y..."
Chị ấy bị tôi làm phiền đến nỗi duỗi tay vỗ đầu tôi, nắm tay tôi lôi tôi lại ngồi lên ghế ở kế chị ấy, tôi sẵn tiện đưa mắt nhìn thoáng qua màn hình điện thoại của chị ấy, ôm cổ chị gặm một cái: "Tới giờ này rồi mà chị còn lướt Weibo được."
La Y cười đẩy tôi ra, đưa máy lại gần cho tôi xem rõ hơn.
Đó là trang bàn về kinh nghiệm của mấy người từng công khai với gia đình, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-thu-vi/1423511/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.