Hãy nói tất cả suy nghĩ của em cho chị biết
Tuy rằng La Y vẫn giống như thường ngày, chăm chỉ quay phim, chăm chỉ nghe chỉ dẫn của đạo diễn, chăm chỉ uống nước, nhưng tôi vẫn biết là chị ấy đang giận, nhưng không phải kiểu hễ tí là phát cáu, mà là kiểu hễ tí thì thể hiện ra bằng những hành vi nhỏ nhặt.
Có một cụm từ diễn tả rất chính xác, đó chính là chiến tranh lạnh.
Từ lúc ở trên xe tới bây giờ, đã gần nửa ngày trời, bất kể tôi nói với chị ấy điều gì, chị ấy cũng chỉ bố thí cho tôi mấy từ như "Ừ." "Được." "Tùy." Không nhìn tôi lấy một lần, nếu không có ai ở bên cạnh thì tình huống này rất dễ xử lý, tôi có thể làm nũng có thể ríu rít với chị ấy, nhưng xung quanh chỉ toàn là người thôi a.
Chỉ có thể trách cô trợ lý không biết từ đâu ra đã gây tội cho tôi.
Ngay cả Tiền Nhạc Phàm cũng cảm thấy lúng túng, nhiều lần tìm cớ để tránh xa bọn tôi.
Lúc La Y quay cảnh cuối cùng, tôi dõi theo bóng lưng chị ấy, suy nghĩ thật kỹ làm sao để dỗ dành đứa nhỏ khó chịu này.
Có lẽ do chìm vào suy nghĩ quá sâu, Tiền Nhạc Phàm đi đến bên người tôi cũng chẳng nhận ra, cô đưa cho tôi một tách trà nóng, làm tôi giật mình nhảy vài bước tránh xa khỏi chỗ cô ta, sau đó chúng tôi đồng loạt sững sờ, tôi đành cười ngây ngô vài tiếng.
Cô nói: "Hiếm lắm mới nhìn thấy bộ dáng của một La Y biết giận hờn."
Tôi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-thu-vi/1423506/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.