Khoảng cách bốn năm
Tôi thực sự yêu La Y cực kỳ.
Vì tôi mà hơn nửa đêm gấp gáp trở về, các bạn nói thử xem tôi có thể không cảm động được à? Tôi cảm động đến chết luôn rồi.
Bên cạnh đó tôi rất muốn ra sức báo đáp chị ấy, tâm ý báo đáp này được thể hiện ở chỗ chị ấy muốn dằn vặt tôi như thế nào thì cứ dằn vặt tôi như thế đó, S tôi đến tận trong xương tôi cũng sẽ không hề nao núng.
Thật là muốn lấy thân báo đáp a.
Nhưng mà dường như La Y không muốn thân thiết tôi tới cỡ đó, chị ấy chỉ ngáp một cái rồi nói: "Buồn ngủ quá, nếu em muốn cảm ơn chị thì đợi chừng nào có chuyến bay thích hợp thì cho chị trở lại đó là được rồi."
Tôi gật gật đầu: "Cám ơn, cám ơn."
Chị ấy bảo: "Trong phòng bếp có cháo, em hâm nóng lên rồi ăn đi."
Tôi gật gật đầu.
La Y: "Làm gì mà nhìn chị dữ vậy."
Tôi cười sáng lạn như ánh mặt trời: "Bởi vì chị thật đẹp đó."
La Y thản nhiên: "Chị biết."
Tự luyến là loại bệnh có thể lây lan đấy, tôi cảm thấy sau khi hòa thuận lại với La Y, dần dần tôi cũng trở nên tự luyến hơn, trước đó Trần Linh có hỏi tôi lịch trình của cô ấy là do ai sắp xếp, thế là tôi đã buột miệng nói "Là tớ - cô gái xinh đẹp đang ở cạnh cậu đấy."
Mức độ buồn nôn đó có thể đem ra so sánh với lần trước khi Trần Linh cố gắng làm nũng. Tôi có thể thấy rất rõ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nu-than-thu-vi/1423493/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.